[EDIT][Lâm Phồn] Yêu thương có thể chiến thắng được năm rộng tháng dài (4)

Chương 4

“Cốc cốc cốc”, căn phòng đang yên tĩnh bỗng vang lên tiếng gõ cửa, Triệu Phẩm Lâm không nhúc nhích, Chu Vân Long ngoài ngoan ngoãn ra mở cửa thì chẳng còn lựa chọn nào khác. Thấy người tới, cậu liếc nhìn Triệu Phẩm Lâm đang ngồi trong phòng, sau đó vội đóng cửa lại, lôi Hà Ngật Phồn ra ngoài hành lang.

“Em muốn làm gì hả?”, Chu Vân Long hạ thấp giọng, “Nếu như em không thích em ấy thì chào hỏi vài tiếng rồi đi đi, nếu như em thích em ấy, đừng tiếp tục để em ấy đau lòng nữa. Chuyện của hai đứa các em thật sự anh quản không nổi, nhưng nếu như em ấy có mệnh hệ gì… Anh liền… liền… liền véo nát mặt em!”

Hà Ngật Phồn rón rén đi vào trong phòng, Triệu Phẩm Lâm quay lưng về phía cửa, không quay đầu lại. Hà Ngật Phồn nhìn bóng lưng gầy gò của anh, bóng lưng nhỏ bé trong bóng tối lại càng thêm cô độc. Hà Ngật Phồn không biết nước mắt từ lúc nào đã bắt đầu tuôn ra, cậu muốn đấm cho Hà Ngật Phồn không hiểu chuyện trước kia một trận, muốn sống tùy hứng một lần, mà thực ra, hành động của cậu so với suy nghĩ lại còn nhanh hơn, cậu lao tới ôm người kia, chôn gương mặt vào bờ vai quen thuộc, thấp giọng khóc nức nở.

Triệu Phẩm Lâm bị ôm bất thình lình nên sợ hết hồn, cậu trừng mắt, có chút khó tin. Hà Ngật Phồn ôm rất chặt, Triệu Phẩm Lâm không thể động đậy, cậu chỉ cảm thấy tim mình bỗng nhiên đập mạnh, lại còn bị Hà Ngật Phồn khóc ướt bả vai.

Hà Ngật Phồn khóc một hồi liền dừng lại, Triệu Phẩm Lâm như hồi phục được một phần tâm tình, khoảng thời gian vừa qua, anh đã học được cách bóp chết hi vọng chỉ vừa le lói, ví dụ như đang xem blog của Hà Ngật Phồn thì nhìn thấy dấu vết của mình trong đó, đang xem ảnh thì nhìn thấy tấm hình Hà Ngật Phồn ngoan ngoãn nằm yên trong lồng ngực mình, đang xem clip trên mạng thì thấy clip tổng hợp mấy lần Hà Ngật Phồn muốn hôn lên má mình. Một lúc lâu sau, Triệu Phẩm Lâm nhàn nhạt mở miệng, “Hà Ngật Phồn, em có ý gì?”

Hà Ngật Phồn không trả lời, căn phòng lại rơi vào trầm mặc. Một lúc sau, cậu nói: “Để em ôm anh một cái được không?”, giọng nói trầm thấp đặc biệt, nhưng lại vô cùng mê người.

Triệu Phẩm Lâm không đáp, chỉ cảm giác mình tim đập cực nhanh, không biết phải làm như thế nào cho phải.

“Triệu Phẩm Lâm, em rất nhớ anh.”, anh nghe được câu nói ấy của cậu.

Câu nói này của Hà Ngật Phồng dĩ nhiên sẽ làm viền mắt Triệu Phẩm Lâm có chút ướt át, nhưng anh cố kìm nén lại, trong lòng ngoại trừ câu “Làm ca ca của em được không”, cái gì cũng không dám nghĩ, cái gì cũng không nhớ ra được. Triệu Phẩm Lâm không nhúc nhích, Hà Ngật Phồn cũng không buông tay, giống như là muốn đem mọi lỗi lầm trước kia chôn xuống đáy lòng. Hai người cứ ngồi ngây ngô như thế, ai cũng mang trong mình tâm sự riêng.

Triệu Phẩm Lâm không chịu được nữa, càng yên tĩnh anh lại càng nghĩ nhiều, nghĩ càng nhiều đầu óc càng loạn, anh cảm giác đầu mình sắp nổ tung. Rốt cục, anh quyết định mở miệng, “Hà Ngật Phồn, chúng ta, vẫn là huynh đệ sao?”

Hà Ngật Phồn trầm mặc vài giây, vài giây không dài, nhưng đối với Triệu Phẩm Lâm lại dài đằng đẵng như sống qua vài thế kỷ, anh sợ cậu nói không phải, nhưng cũng sợ cậu nói phải, anh không dám có ước ao, nhưng tựa hồ vẫn có chút không cam lòng.

Hà Ngật Phồn chậm rãi buông tay, bước ra trước mặt Triệu Phẩm Lâm, Triệu Phẩm Lâm không dám ngẩng đầu, anh cảm giác mình sắp nổ tung rồi.

“Không phải.”, hồi lâu sau, anh nghe được Hà Ngật Phồn nói.

[EDIT][Lâm Phồn] Yêu thương có thể chiến thắng được năm rộng tháng dài (3)

Chương 3

Ngày hôm ấy, quản lí thông báo Triệu Phẩm Lâm sẽ cùng ba thành viên khác diễn “Chỉ vì em quá đẹp”. Anh giật mình hỏi lại:

“Ba thành viên? Chu Vân Long, Cẩu Thần Hạo Vũ, và ai nữa ạ?”

“Hà Ngật Phồn.”

Triệu Phẩm Lâm nhìn Hà Ngật Phồn đi tới, không kìm được mà há hốc miệng. Anh không ngờ mình sẽ gặp Hà Ngật Phồn tại đây, không biết bản thân nên có cảm xúc gì, không biết dùng vẻ mặt gì để chào đón Hà Ngật Phồn đã lâu không gặp, anh không biết Hà Ngật Phồn có nhớ, hoặc là có để tâm chuyện đó hay không, anh càng không biết, ở trong lòng Hà Ngật Phồn, mình có vị trí như thế nào. Nhưng anh biết, vào thời khắc Hà Ngật Phồn xuất hiện, anh tự cho rằng nội tâm của mình đã được luyện thành sắt đá, không thể bị cơn ức chế mơ hồ làm đau nữa. Anh lảng tránh ánh mắt của Hà Ngật Phồn, nhìn đi nơi khác.

Hà Ngật Phồn từ ngoài cửa bước vào liền rơi vào suy nghĩ mông lung, sao Triệu Phẩm Lâm lại gầy đi nhiều như thế, là bởi vì cậu hay sao? Hà Ngật Phồn nhíu mày không vui, không tự nhiên bĩu môi một cái. Cậu lại gần Chu Vân Long và Cẩu Thần Hạo Vũ hỏi thăm một chút, sau đó đi tới phía của Triệu Phẩm Lâm.

“Bốn đứa các em có hai phòng, chia ra hai người một phòng nhé.”, biên đạo nói xong liền lập tức rời đi.

Triệu Phẩm Lâm hoang mang cầm một tấm thẻ phòng, “Long Long, hai chúng ta chung một phòng nhé.”, sau đó kéo tay Chu Vân Long rời khỏi.

“Lão Chu, em chưa chuẩn bị tinh thần đối diện với em ấy… Làm sao bây giờ, em cảm thấy mình không buông bỏ được… Em…”

Chu Vân Long nhìn Triệu Phẩm Lâm mặt mũi thất thần ngồi lẩm bẩm làu bàu, vừa bất đắc dĩ lại vừa đau lòng, cậu cũng không biết phải làm thế nào để an ủi Triệu Phẩm Lâm.

“Ây dà…”, cậu thở dài, kiêu ngạo như Triệu Phẩm Lâm mà cũng có ngày bị tình cảm dằn vặt giày vò như thế này, “Làm theo trái tim đi, Phẩm Lâm, đừng tiếp tục để bản thân mình kiệt quệ, đây cũng là thời điểm có thể chấm dứt mọi chuyện, với Hà Ngật Phồn, cũng như với chính bản thân em.”

Triệu Phẩm Lâm ngơ ngác, không hé răng nửa lời, Chu Vân Long thức thời chờ ở một bên. Bên ngoài, trời đã tối đen, trong phòng lại không bật đèn, Triệu Phẩm Lâm vẫn giữ nguyên tư thế ngồi ban đầu, không hề nhúc nhích, hai mắt cay xè. Anh tự cho rằng lâu như vậy rồi, mình sẽ không suy nghĩ nhiều về Hà Ngật Phồn nữa, không rung động với Hà Ngật Phồn nữa, từ lâu đã xây nên một thành lũy chắc chắn trong lòng, nhưng hóa ra bản thân anh cũng tự biết rằng khi gặp lại được Hà Ngật Phồn, chính mình đã thất bại thảm hại. Hà Ngật Phồn đột nhiên xuất hiện, không cho anh thời gian chuẩn bị, anh thậm chí còn không dám bình thản chào hỏi cậu, giống như chào hỏi đệ đệ lâu ngày không gặp. Tâm trí Triệu Phẩm Lâm rối như tơ vò, anh còn yêu cậu sao, Triệu Phẩm Lâm không dám nghĩ, lại càng không dám đáp.

.

“Em còn biết đường mà trở về cơ à?”, Cẩu Thần Hạo Vũ ôm lấy gối lao về phía Hà Ngật Phồn, định thụi vào bụng cậu hai phát, cuối cùng vẫn là không đành lòng mà ôm lấy Hà Ngật Phồn, “Bảo bảo, em đi đâu mà lâu như vậy? Bọn anh nhớ em lắm.”

Một trận khổ sở lại dâng lên trong nội tâm Hà Ngật Phồn, ngày trước cậu còn hay phỉ nhổ kiểu xưng hô này của Hạo Vũ, giờ đây chính cách xưng hô ấy lại khiến lòng cậu ấm áp lên một chút, làm hồi ức quay trở về, hoặc khổ sở hoặc vui sướng, hay là tan nát cõi lòng.

Cẩu Hạo ôm cũng ôm được rồi, bực cũng bực được rồi, mới nhớ ra bản thân còn có chuyện muốn hỏi, liền làm mặt lạnh, “Em thật là tốt bụng biết bao, đi thẳng một mạch không thèm quay đầu lại, em có biết mấy ngày qua Triệu Phẩm Lâm ra làm sao không? Lúc đó em với Triệu Phẩm Lâm đã nói với nhau cái gì vậy?’

Hà Ngật Phồn cúi đầu, nghe được ba tiếng Triệu Phẩm Lâm lại cảm thấy đau lòng, “Triệu Phẩm Lâm… mấy ngày qua rất thảm sao?”

“Còn trên cả thảm, quả thực hỏng bét, ngày đêm điên đảo, không thèm nghỉ ngơi, hình như eo cũng đau trở lại.”

Cẩu Hạo càng kể càng nghĩ đến cảnh tượng Triệu Phẩm Lâm toàn thân như bốc lửa, suốt ngày chìm đắm trong tâm tình của mình.

“Ruỳnh”, lời còn chưa nói xong, Hà Ngật Phồn đã tông cửa xông ra, chỉ chừa lại cho Cẩu Hạo một tiếng đóng cửa, để cậu ngồi đó ngơ ngơ ngác ngác.

Hà Ngật Phồn cảm tưởng hai chân mình sắp xoắn hết cả vào nhau rồi, thở không ra hơi. Cậu đã nghĩ rằng Triệu Phẩm Lâm không muốn mình qua đó, cậu đã từng trốn tránh ý nghĩ này, nhưng nhờ câu nói của Cẩu Hạo, cậu lại nghĩ, Triệu Phẩm Lâm không sang được bên này, vậy thì cậu sang, cậu muốn nắm lấy cổ áo anh, dù thở không ra hơi, nói không nên lời,  cậu vẫn muốn gặp Triệu Phẩm Lâm, muốn ôm anh vào lòng.

“Anh!”, Hà Ngật Phồn điều chỉnh lại hơi thở, gõ cửa phòng Triệu Phẩm Lâm.

tbc.

[EDIT][Lâm Phồn] Yêu thương có thể chiến thắng được năm rộng tháng dài (2)

Chương 2

Triệu Phẩm Lâm điên rồi, ít nhất trong mắt người khác là như thế.

Cho dù một ngày không có lịch trình gì, anh cũng sẽ cố tình sắp xếp cho đầy. Mỗi ngày anh đều nhốt mình ở phòng tập nhảy, phòng tập hát, phòng tập thể thao, thỉnh thoảng vào sẽ ở bên cửa sổ, cùng với một chai bia, ngồi đó cả một đêm.

Không có ai biết đêm hôm đó cụ thể xảy ra chuyện gì, nhưng cũng đoán được chín mười phần, dù sao Triệu Phẩm Lâm cũng chưa một lần che giấu sự yêu thích của mình với Hà Ngật Phồn.

Chu Vân Long thở dài, dáng vẻ muốn quên đi hết tất cả những gì liên quan đến Hà Ngật Phồn của Triệu Phẩm Lâm làm cậu đau lòng, cậu không biết làm thế nào để khuyên nhủ anh, chỉ có thể bất đắc dĩ vỗ vỗ vai Triệu Phẩm Lâm, nhẹ giọng nói, “Dù sao đi nữa, em cũng phải chú ý đến sức khỏe của mình.”

.

“Hà Ngật Phồn, anh không bao giờ … muốn nhìn thấy em nữa.”, “Hà Ngật Phồn, tại sao em lại độc ác như vậy”, “Hà Ngật Phồn…” Hà Ngật Phồn thấy trong đôi mắt Triệu Phẩm Lâm chứa đầy lạnh lẽo và tuyệt vọng, đôi môi mỏng mím chặt, những câu nói đau lòng này làm cậu muốn ôm lấy anh vào lòng, nhưng Triệu Phẩm Lâm một cái xoay người liền biến mất, chỉ còn lại một mình cậu bất lực hò hét.

.

“Reng reng reng…”

Đồng hồ báo thức vang lên, Hà Ngật Phồn ngồi dậy, xoa xoa cái trán đầm đìa mồ hôi, cậu lại thấy ác mộng. Mấy tháng qua, cậu không biết đã nằm mơ thấy giấc mơ này bao nhiêu lần, nhưng trong mơ, cảm giác chân thực đến đáng sợ, tựa như cả cơ thể bị xé ra làm ba, đau đến không thể hô hấp.

Năm giờ rưỡi, trời còn chưa sáng, trên đường chỉ có thưa thớt mấy người đi đường, Hà Ngật Phồn trùm kín người bằng chiếc áo khoác ngoài ấm áp, đi tới công ty. Từ tối đến sáng, rồi lại từ sáng đến tối, làm bạn với cậu chỉ có phòng tập và ánh đèn buổi đêm. Có lúc mệt đến nói không ra lời, chẳng thể nhúc nhích nổi, có lúc mồ hôi đầm đìa, áo thun ướt hết cả. Hà Ngật Phồn cảm thấy mệt mỏi quá, càng mệt mỏi lại càng muốn Triệu Phẩm Lâm. Không có ai ôm cậu trong lồng ngực ấm áp như Triệu Phẩm Lâm, bao quanh cậu là mùi hương quen thuộc khiến cậu an tâm, không có ai kiên nhẫn chỉ cho cậu từng động tác giống như Triệu Phẩm Lâm, cũng không có ai giống như Triệu Phẩm Lâm lúc nào cũng mang theo người loại kẹo que mà cậu yêu thích.

Nhưng cậu không thể dừng lại, cậu phải lớn lên, phải một mình chống đỡ một phương, phải trở thành một cánh tay kiên cố của các anh. Thực tế nói cho cậu biết, không có ai có thể vĩnh viễn bảo vệ cậu, cậu phải cố gắng thôi.

Hà Ngật Phồn khẽ cắn răng, “Triệu Phẩm Lâm, chờ em.”

.

“Thành viên nổi tiếng SWIN Triệu Phẩm Lâm tham gia Dĩ Đoàn Chi Danh”, tin tức vừa ra liền leo lên hotsearch, Hà Ngật Phồn một tay cầm tấm vé tham dự chương trình, một tay cầm điện thoại tra tin tức liên quan đến Triệu Phẩm Lâm, không biết từ bao giờ trên khóe miệng đã hiển hiện một nụ cười trẻ thơ, tấm vé trong tay đã bị nắm chặt. Hà Ngật Phồn tâm trạng vừa kích động vừa hoang mang, chia sẻ lại bài báo, đặt chế độ chỉ mình tôi, gửi đi thành công.

Cậu nói, “Triệu Phẩm Lâm, em trở về rồi đây.”

tbc.

[EDIT][Lâm Phồn] Yêu thương có thể chiến thắng được năm rộng tháng dài (1)

Chương 1

Triệu Phẩm Lâm thích Hà Ngật Phồn, chuyện này cả thế giới đều biết.

Lần đầu tiên gặp nhau, Triệu Phẩm Lâm hai mươi tuổi gặp Hà Ngật Phồn mười sáu tuổi liền cảm thấy đây quả thực là con nai vàng ngơ ngác trong truyền thuyết, cậu bé cười ngọt ngào, cười đến độ hở cả lợi, mềm mềm gọi anh bằng mấy tiếng Phẩm Lâm ca.

Triệu Phẩm Lâm cảm thấy mình lúc ấy quả thực phát điên rồi, đây là lần đầu tiên trong hai mươi năm qua, anh không thấy ngượng ngùng chút nào cả.

Anh vươn tay ra véo má Hà Nhật Phồn, “Thật dễ chịu”, Triệu Phẩm Lâm nghĩ thầm.

Về sau, hai người huấn luyện chung, cùng làm đồng đội. Hà Ngật Phồn chậm rãi lớn lên, cành ngày càng thân thiết với Triệu Phẩm Lâm, từ ban đầu là một tiếng “Phẩm Lâm ca”, đến bây giờ thỉnh thoảng lại ngứa đòn mà rống lên “Triệu đầu to”, hoặc lúc ngồi gác lên chân anh, cậu vỗ bờ vai anh mà gọi một tiếng lão Thiết, huynh đệ. Triệu Phẩm Lâm hé miệng cười nhẹ, đè ép cảm giác mất mát trong lòng, Hà Ngật Phồn, anh không muốn làm huynh đệ của em, liệu đến lúc nào em mới có thể hiểu.

SWIN chia năm xẻ bảy, kí túc xá ngày trước náo nhiệt là vậy, giờ đây lại lạnh ngắt như tờ. Hà Ngật Phồn mặt không cảm xúc, máy móc thu dọn đồ đạc, trong lòng khổ sở vô cùng, cuối cùng vẫn phải tách ra hay sao.

Triệu Phẩm Lâm mở cửa phòng Hà Ngật Phồn, “Phồn Phồn”, anh nhẹ giọng lên tiếng.

Hà Ngật Phồn ngừng tay, lau nước mắt rỉ ra từ khóe mắt, miệng cười cứng nhắc, “Lâm ca…”

“Em cũng muốn rời đi à?”

Hà Ngật Phồn không nói gì nữa, cậu không muốn tàn nhẫn như vậy, nhưng cậu phải đối mặt với hiện thực.

Triệu Phẩm Lâm từng bước một đi đến chỗ Hà Ngật Phồn, bước chân nặng nề hệt như nhịp tim của anh vậy. Anh đưa tay, chạm vào má Hà Ngật Phồn, sau đó nhẹ nhàng xoa. Hà Ngật Phồn không lên tiếng, mặc cho bàn tay của anh tùy ý véo mặt mình. Đột nhiên, ánh mắt Triệu Phẩm Lâm tối sầm lại, chứa đầy lo lắng, anh đưa tay ôm lấy cổ Hà Ngật Phồn, hôn lên đôi môi cậu.

Nụ hôn này tới quá vội vàng, Hà Ngật Phồn sửng sốt, theo bản năng đẩy Triệu Phẩm Lâm, nhưng anh lại càng ôm cậu chặt hơn, giống như là muốn đem Hà Ngật Phồn giày vò trong thân thể mình, bá đạo cướp lấy không khí bên trong miệng Hà Ngật Phồn, nụ hôn điên cuồng, nóng bỏng nhưng lại rất tuyệt vọng.

“Anh…” Hà Ngật Phồn mạnh mẽ dùng sức, đẩy Triệu Phẩm Lâm ra. Cậu vuốt vuốt đôi môi ửng đỏ, nhìn Triệu Phẩm Lâm đang cúi gằm mặt không nói, “Má ơi, Triệu Phẩm Lâm, anh điên rồi à? Anh làm cái gì đây, anh có biết…”

“Anh thích em, Hà Ngật Phồn.”, câu nói của Triệu Phẩm Lâm như đánh gục Hà Ngật Phồn, “Không phải là thích kiểu anh trai muốn bảo vệ em trai, kiểu như hảo huynh đệ, mà là kiểu nghĩ rằng em chỉ có thể thuộc về anh, là loại thích như vậy đó…
Em tùy ý dựa dẫm anh, thoải mái để anh bóp mặt véo má, nhưng em có biết không, người ta được thỏa mãn lâu sẽ sinh ra lòng tham lam. Hà Ngật Phồn, anh không chỉ có ý nghĩ muốn quấy phá hay yêu thích em tùy ý khi không có camera, anh còn muốn có được em!”

Hà Ngật Phồn sửng sốt, cậu gãi gãi một bên quần, sau đó quyết định mở miệng, “Anh cứ cùng Lưu Dã và Du Canh Dần đối xử với em như vậy là em thích nhất rồi… Ca ca.”

“Tốt”, một lúc sau, Triệu Phẩm Lâm nghe thấy cổ họng mình phát ra một tiếng cụt lủn. Anh không nhớ Hà Ngật Phồn đã rời khỏi phòng như thế nào, anh chỉ nhớ rõ mình đau, rất đau, so với cái thắt lưng bị chấn thương ngày đó còn đau hơn gấp trăm gấp ngàn lần, đây có lẽ là thời khắc anh cảm thấy khổ sở và chật vật nhất trong suốt 23 năm qua. Anh đứng chết trân tại chỗ, không quay đầu lại, cất tiếng, “Hà Ngật Phồn, anh chúc con đường làm thần tượng của em sau này sẽ thật bằng phẳng.”

“Rầm”, cửa đóng lại, Hà Ngật Phồn chậm rãi xuôi theo tường mà ngồi xuống, nước mắt từ từ lăn trên gò má, “Triệu Phẩm Lâm, em có lỗi với anh…”, cậu lẩm bẩm nói, “Em… yêu anh…”

tbc.

[EDIT][Lâm Phồn] Yêu thương có thể chiến thắng được năm rộng tháng dài


Tên fic: Yêu thương có thể chiến thắng được năm rộng tháng dài
Tác giả: 二三 @lofter
Couple: Triệu Phẩm Lâm x Hà Ngật Phồn
Fandom: SWIN
Editor: Liang
Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi bất cứ đâu!

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5