Tên gốc: 慌张
Tác giả: RENE
Editors: bkln.yzl x thenomeanlemon x yzlyyds
Số chương: Chính văn 18 chương, 1 phiên ngoại
Thanh xuân vườn trường | Câu chuyện giản đơn của hai thiếu niên 18 tuổi | Sinh viên thương mại x Sinh viên âm nhạc
_____________________
04
Châu Kha Vũ không thích đến canteen vào giờ cao điểm, nhưng lại là người nhất định phải ăn cơm đúng giờ, tối nào cũng kéo Oscar đến mấy quán gần trường ăn, cuộc sống của Oscar muôn màu muôn vẻ, ngày nào cũng phải ăn cơm cùng một thằng con trai lớn đùng, thực sự không chịu nổi, chê bai nói, “Hôm nay có một mỹ nữ lớp phụ đạo đến bắt chuyện với anh.”
“Mỹ nữ nào cơ, không phải anh hứng thú với nam sinh xinh đẹp hơn à?” Châu Kha Vũ múc cháo trong bát.
Oscar tặng kèm một cái trợn mắt, “Cô ấy thì thầm hỏi anh, có phải đang theo đuổi cậu không? Man! Crazy! Biểu cảm của cô ấy vô cùng nghiêm túc, anh làm gì mà để cô ấy nghĩ anh có ý với cậu?”
Biểu cảm của Oscar thực sự rất buồn cười, chọc trúng điểm cười của Châu Kha Vũ, “Vương Chính Hùng, đáng tiếc anh không phải là gu của em.”
Oscar chỉ thiếu văng tục bằng tiếng anh, “Anh đây cũng không thích người cao hơn anh nhé, anh đóng vai gì thì cậu biết rồi đấy.”
Oscar là kiểu người cởi mở, anh vốn đã ăn mặc khiến người ta hoài nghi, chưa từng để ý ánh nhìn của người khác. Nhưng ghép đôi với Châu Kha Vũ thì thật sự con mẹ nó vớ vẩn, Hồ Diệp Thao mà biết phải chửi đổng khắp nơi mất, nghĩ lại nguyên nhân, Oscar cảm thấy vẫn là do gần đây anh đi cùng với Châu Kha Vũ quá nhiều, suốt ngày ăn cơm tối ở thánh địa hẹn hò. Châu Kha Vũ mới từ Mỹ về, sống như cô nhi xã hội, Oscar cảm thấy cần phải cứu rỗi vị huynh đệ này, thuận tiện giải phóng bản thân, “Ngày 28 cuối tháng có một sober bar khai trương, bố của bạn anh đầu tư, chúng ta đi uống chút, quen biết bạn mới đi.”
“Tùy anh, em thế nào cũng được.”
“Anh gọi thêm Hồ Diệp Thao, gọi nhiều người chút.” Oscar chuẩn bị đặt một chỗ ngồi, “Có gọi bạn cùng phòng cậu không?”
“Trương Gia Nguyên? Anh rất thân với cậu ấy à?”
“Anh không thân, cậu thân mà, cậu ấy không phải là có chút tiếng tăm, quán bar khai trương có phải là có thể gọi cậu ta đến biểu diễn không?”
Châu Kha Vũ lắc lắc đầu, để Trương Gia Nguyên đến biểu diễn, vậy không phải là sẽ nợ người ta một lần nhờ vả à. Cuộc sống của Trương Gia Nguyên đậm khói lửa nhân gian, nhìn có vẻ là có rất nhiều bạn trong trường lẫn ngoài trường, nhưng nhìn thế nào cũng không giống người chung đường với Oscar.
Trùng hợp là, rất nhiều chuyện thường ngẫu nhiên mà hợp thành.
Châu Kha Vũ nhìn thấy thư mời khai trương quán bar trên bàn trong ký túc xá, Trương Gia Nguyên vừa tắm xong, mắt kính còn hơi nước, Châu Kha Vũ chỉ thư mời hỏi, “Của cậu à?”
Trương Gia Nguyên gật đầu, “Bạn cùng chơi âm nhạc trước kia đến biểu diễn, bảo tôi cũng đến góp vui, ké tí fame.”
“Ồ, thế à. Có phải cậu cũng có công ty quản lý kiểu thế không?” Châu Kha Vũ tò mò hỏi, trong nhận thức của hắn, kiểu nam sinh có chút danh tiếng có chút fans lại đẹp trai như Trương Gia Nguyên, nói không chừng đại học đã bị công ty giải trí nào đấy ký hợp đồng, chuẩn bị đóng gói debut rồi.
“Anh đây là nhạc sĩ underground, tạm không ký công ty quản lý, không muốn chịu sự quản thúc của người khác.” Biểu cảm Trương Gia Nguyên như đang nhìn người ngoài hành tinh, “Bạn bè bảo đến giúp đỡ, đương nhiên phải đến góp vui rồi.”
“Cậu còn chưa nhìn thấy tôi chơi đàn bao giờ đúng không? Guitar điện hay guitar thường tôi đều chơi được, ngầu lắm đấy.”
Châu Kha Vũ không nói hắn cũng đi, đợi hắn đến hiện trường xem Trương Gia Nguyên có bốc phét hay không.
Cô quản lý ký túc nhắc Châu Kha Vũ xuống lấy bưu phẩm, bưu phẩm của hắn toàn là gói lớn, rất chiếm chỗ. Châu Kha Vũ thầm nghĩ một chuyến đi không lấy hết được, quay đầu nhìn Trương Gia Nguyên đang sấy tóc, hỏi đối phương có rảnh không, “Xuống lấy bưu phẩm với tôi được không? Hơi nhiều đồ, hộ tôi một chút.”
Trương Gia Nguyên cũng là một người kỳ lạ, ít nhiều gì cũng là nhân vật công chúng trên mạng, thường xuyên không để ý vẻ ngoài, nhưng được cái là lộn xộn nhưng không lôi thôi, cũng là một loại khí chất khá thú vị.
“Tôi xong rồi, đi đi đi.”
“Tóc cậu?”
“Đây có là gì đâu, đây gọi là buông thả không ràng buộc muốn tự do.” Trương Gia Nguyên đã đeo xong đôi dép crocs của cậu, “Đang mở cửa đấy, đi nhanh, đừng để muỗi vào.”
“Sắp chuyển lạnh rồi, không có muỗi đâu.” Châu Kha Vũ đóng cửa, “Bưu phẩm của tôi hơi nhiều, có lẽ chúng ta đi một chuyến không hết được.”
“Cậu mua những gì thế?”
Châu Kha Vũ đột nhiên muốn giữ bí mật.
Cô quản lý rất thích Trương Gia Nguyên, bởi vì Trương Gia Nguyên mỗi lần nhìn thấy cô, đều nói cô có thể tham gia Tỷ Tỷ Đạp Sóng Cưỡi Gió, những lời như thế Châu Kha Vũ không thể nói nổi. Khung cảnh hai đại soái ca tìm đồ trong núi bưu phẩm vẫn khá dễ chịu, nói chính xác hơn là Châu Kha Vũ nhìn Trương Gia Nguyên giúp hắn tìm đồ, gió mát cuối hạ thổi xẹp mái tóc của Trương Gia Nguyên, chất tóc của thiếu niên mềm mại, mái tóc xẹp hết xuống, chắn trước trán, che đi đôi mắt thanh lãnh của cậu, là người vừa sạch sẽ vừa đáng yêu.
“Một, hai, ba….sáu cái, đủ rồi.” Trương Gia Nguyên nhìn người rảnh rỗi đứng bên cạnh, “Đi thôi.”
“Đợi chút.” Châu Kha Vũ cách giá hàng, xuyên qua khe hở, đưa tay sờ đầu Trương Gia Nguyên, “Băng keo dính lên tóc rồi kìa.” Xong còn trêu Trương Gia Nguyên một câu, “Cái đầu tổ chim của cậu hết rồi, bây giờ là đầu nấm, đáng yêu lắm, Trương Gia Nguyên.”
Cái miệng này của Châu Kha Vũ, thực sự dễ khiến người ta sôi máu.
Cô quản lý cho bọn họ mượn một chiếc xe đẩy, hai người chỉ đi một chuyến là chuyển được hết đồ về ký túc, lại nhờ bạn học thuận đường trả xe về, đỡ phải đi thêm một chuyến, tâm tình càng tốt hơn. Trương Gia Nguyên lúc này mới biết Châu Kha Vũ mua những cái gì, người không biết còn tưởng sửa nhà, nào là thảm sàn, sofa mềm, đèn đứng, còn có mấy bộ đồ dùng gia đình. Nói thật ra, anh bạn cùng phòng này của cậu cũng đến là tinh tế, làm Trương Gia Nguyên có chút áy náy, ký túc cũng không dám bày bừa, nhưng nhìn đống đồ này không có một món nào là Châu Kha Vũ dùng một mình, toàn là những đồ dùng trong không gian công cộng, nhìn cũng không rẻ, nói gì thì nói cũng là bản thân mình được lợi.
Mắt nhìn của Châu Kha Vũ không tồi, ký túc bình thường giống như được thay mới, ánh sáng khác biệt từ đèn đứng, cộng với thảm và sofa mềm, căn phòng trở nên ấm áp hơn rất nhiều, nếu như đặt thêm một turntable, kết hợp với mấy tấm đĩa than, có thể khiến Trương Gia Nguyên thích đến không cần ra khỏi cửa.
“Kha Vũ…”
“Hửm?”
“Tôi thích cách phối màu sặc sỡ hơn, sofa màu ngà kết hợp với thảm trắng, nếu như là tôi, hai cái sofa kia tôi sẽ chọn màu vàng sáng, màu đậm sẽ rất ngột ngạt.” Tuy cậu biết cuộc đời Châu Kha Vũ chỉ có ba màu, đen trắng xám, Trương Gia Nguyên vẫn thích những thứ sặc sỡ sắc màu hơn.
Từ gỡ đồ để nó bố trí xong phòng khách, Châu Kha Vũ mệt bở hơi tai, hắn ngồi trên thảm, dựa vào sofa, ngẩng đầu nhìn Trương Gia Nguyên, “Cái sofa này có thể đổi vỏ sofa mà, nếu như cậu không thích, có thể đổi màu khác, cậu chọn là được.”
Bạn cùng phòng khách sáo như thế, lại khiến Trương Gia Nguyên giống như được voi còn đòi Hai Bà Trưng. Trương Gia Nguyên nghĩ đến gì đó, chạy đến tủ lạnh trong phòng bếp công cộng trên hành lang ký túc xá tìm kem cậu tích từ lâu, còn tiện tay lấy hai cái thìa, thoải mái ngồi bên cạnh Châu Kha Vũ, “Ăn không?”
“Ngọt lắm.” Châu Kha Vũ khó hiểu tại sao Trương Gia Nguyên thích ăn loại đồ ăn để dỗ trẻ con như kem, nhưng vẫn phối hợp tiến đến gần, lười dùng chiếc thìa khác, trực tiếp lấy thìa của Trương Gia Nguyên vét một miếng kem lớn, ngậm vào trong miệng, lạnh đến buốt răng.
“Hay là tôi mua thêm một cái tủ lạnh nhỏ nữa, bảo mẹ tôi gửi turntable của tôi đến đây. Lắp thêm một cái máy chiếu cậu thấy sao, xem phim bằng laptop chẳng có cảm giác gì, nếu như còn để thêm được, tôi mua thêm một cái máy tập gym nữa.” Trương Gia Nguyên có hứng rồi, rất nghiêm túc lên kế hoạch cho ký túc xá của bọn họ.
“Ký túc giới hạn nguồn điện.” Châu Kha Vũ nhắc nhở cậu.
“Cô quản lý ký túc tốt với tôi lắm.”
“Đúng rồi, lần sau cậu phải dự đoán cô ấy tham gia Tỷ Tỷ đạt quán quân là được.”
“Haha, không dám nghĩ luôn.” Trương Gia Nguyên cười vỗ đùi Châu Kha Vũ, người này thật sự rất độc địa.
Châu Kha Vũ chậm rãi nói, “Căn phòng không đến 10 mét vuông, không để được nhiều đồ thế đâu. Thế này đi, bây giờ như thế này đã rất thoải mái rồi.” Nói xong Châu Kha Vũ dựa vào sofa nhắm mắt dưỡng thần, Trương Gia Nguyên ngồi bên cạnh xem phim, rất nhanh đã ăn hết một hộp kem.
Ngày khai trương quán bar, Trương Gia Nguyên vác hai chiếc guitar, Trương Đằng có tiết muộn, Lâm Mặc và Phó Tư Siêu cũng sẽ đến. Lúc Trương Gia Nguyên bước vào từ cửa chính quán bar, còn thực sự gặp được mấy fans đến cổ vũ. Ban nhạc biểu diễn khai trương tên là Khí Vận Liên Minh, là một ban nhạc khá có tiếng, lúc Trương Gia Nguyên còn tham gia ban nhạc, bọn họ từng gặp mấy lần ở festival âm nhạc, lúc đó Trương Gia Nguyên còn là vị thành niên, được bọn họ chăm sóc, tránh được mấy lần xã hội hiểm ác.
“Mã Triết hôm nay có chuyện, cảm ơn Gia Nguyên nhé.”
“Khách sáo làm gì.” Trương Gia Nguyên nghĩ lại đã lâu lắm không gặp Mã Triết, cũng không liên lạc nhiều như trước, cảm thán một câu, “Lâu lắm không gặp anh ấy, có phải anh ấy có bạn gái rồi không?”
“Sao anh lại ngửi thấy mùi chua chua nhỉ? Yên tâm, tạm thời vẫn là của cậu.”
Trương Gia Nguyên đập một gói giấy vào người anh, “cô gái nào xứng được với Mã Triết chứ?” Mã Triết tốt như thế, siêu ấm áp, bắt buộc phải ở bên cạnh một người tốt hơn.
“Trương Nguyên Nhi, cậu cũng không quan tâm anh à…” Hồ Vũ Đồng đùa nói.
“Hứ, Hồ tổng anh mà cũng đòi so sánh với Mã Triết?”
Tuy rằng là sự thực, Hồ Vũ Đồng giả vờ tan nát cõi lòng, không nhịn được oán thầm Trương Gia Nguyên người này đối nhân xử thế từ trước đến nay đều không chơi trò công bằng, thích ai tán thưởng ai trực tiếp viết rõ trên mặt, sẽ liều mạng đối tốt với một người, nâng đối phương lên tận trời mây, không cần hồi báo, rất có nghĩa khí. Sau này Trương Gia Nguyên mà yêu ai, có khi nào sẽ là đầu óc yêu đương không? Hồ Vũ Đồng vận động đầu óc, làm bản thân mình bật cười.
Trương Gia Nguyên bình thường chơi guitar gỗ nhiều hơn, thích fingerstyle hơn, cũng thích dân ca. Thầy giáo lớp âm nhạc nhập môn trước kia của cậu nói, cảm ngộ âm nhạc ở mỗi độ tuổi đều khác nhau, cậu mới 18 tuổi, chơi rock & roll hay âm nhạc thể nghiệm đều giống như trẻ con mặc đồ của người lớn, không hài hòa. Tiểu tỷ tỷ make up đơn giản cho Trương Gia Nguyên, khuôn mặt Trương Gia Nguyên không hợp make up đậm, đơn giản lại có thể bộc lộ ra khí chất lạnh lùng của cậu, tóc mái che nửa bên mắt, còn có chút gợi cảm.
“Tiểu tử, cậu lại cao lên rồi hả.” Hồ Vũ Đồng hỏi cậu, “Sắp cao bằng Mã Triết rồi.”
Trương Gia Nguyên mặc một bộ vest màu trắng, thầm nghĩ sao lại làm ra tạo hình như Châu Kha Vũ, tùy ý trả lời một câu, “Chưa cao bằng bạn cùng phòng em, chiều cao của bạn cùng phòng em, sắp xuyên qua cả nóc nhà rồi.”
Tạo hình soái khí này của Trương Gia Nguyên cũng không ngăn được khẩu âm Đông Bắc của cậu, Hồ Vũ Đồng đùa, “Bạn cùng phòng em là ai?”
“Mới từ Mỹ về, cả tiếng Anh và tiếng Trung đều tốt. Cao phú soái, không phải người trong giới chúng ta, không chơi âm nhạc, học tài chính chơi cổ phiếu.”
“Nghe có vẻ là một người rất vô vị.”
“Không hề, thú vị lắm. Người chơi âm nhạc như các anh toàn kỳ thị soái ca tiêu chuẩn trong giá trị quan phổ biến.”
“Tiểu tử cậu không chơi âm nhạc à ?!” Trương Gia Nguyên tên tiểu tử thối này thực sự càng ngày càng láo rồi.
Hai năm trước, khi còn tham gia ban nhạc, Trương Gia Nguyên cũng cảm thấy tất cả những thứ bên ngoài trường học đều thú vị, chỉ vì tham gia một festival âm nhạc, ba ngày không về nhà, đến cơm tối của mẹ cậu cũng không ăn, chìm đắm trong âm nhạc suýt chút nữa bốc đồng nghỉ học, bố mẹ từ trước đến giờ không quản cậu, lần đầu tiên đánh cậu, Trương Gia Nguyên còn nhớ bố cậu ném đồ của cậu, chỉ vào mặt cậu mà mắng, “Phải biết chọn bạn mà chơi, mới mười mấy tuổi đầu, trân quý lắm đấy, đừng quá đắm chìm.” Lúc đó Trương Gia Nguyên không tin lời này, nhưng cậu vẫn mềm lòng với bố mẹ, quyết định giải tán ban nhạc, tiếp sau đó đồng đội của Trương Gia Nguyên xảy ra chuyện đó, cậu mới biết bố mẹ nói đúng. Nhưng Trương Gia Nguyên cũng nhẫn tâm với bản thân, một năm liền không động vào guitar, điên cuồng ôn tập môn văn hóa, cuối cùng thi đỗ S đại.
Thật ra bố mẹ cũng vẫn luôn ủng hộ cậu chơi âm nhạc, nhưng tiền đề là phải sống lành mạnh vui vẻ, Trương Gia Nguyên ghi nhớ trong lòng.
Tối nay quán bar khai trương, tiền rượu nước toàn bộ giảm nửa, tám giờ đóng cửa không cho thêm người vào. Oscar bọn họ sát giờ mới đến, chỗ ngồi đặt trước sát bên sân khấu chính, vị trí rất đẹp. Hồ Diệp Thao đổi màu tóc mới, là màu hồng đào, kết hợp với màu xanh thẫm của Oscar vô cùng chói mắt. Châu Kha Vũ vẫn ăn mặc như cũ, bộ đồ màu đen gần như bị nhấn chìm trong bóng tối, chỉ có mắt kính và dây chuyền trước ngực phản quang.
Oscar mở một chai champagne, mỹ nữ ở bên cạnh đi đến đòi uống rượu, nhìn Châu Kha Vũ chằm chằm, đưa điện thoại ra ý muốn xin wechat, Châu Kha Vũ lịch sự cười cười, lắc đầu, ngồi im trên ghế, đều rượu cũng không có hứng thú uống.
“Soái ca, cậu cao thật đấy, cậu tên là gì vậy?” Mỹ nữ nhìn Châu Kha Vũ chơi điện thoại không nhìn cô, “Cậu không mời tôi uống rượu, vậy để tôi mời cậu uống.”
“Daniel.”
“Tên Daniel toàn là soái ca. Có muốn đến chỗ tôi ngồi không?”
“Quan sát tôi lâu lắm rồi nhỉ?” Châu Kha Vũ nhếch môi cười, nhướng mày hỏi cô, cô gái này không phải gu của cậu, khuôn mặt chỉnh sửa đến cứng nhắc.
“Cậu vừa bước vào tôi đã nhìn thấy rồi.” Cô gái đưa tay sờ điện thoại trong túi quần Châu Kha Vũ, “Thêm wechat đi, cậu cũng không thiệt.”
Châu Kha Vũ không thích tiếp xúc với người lạ, đột nhiên thấy rất phiền, đứng dậy ngồi vào giữa Hồ Diệp Thao và Oscar, cạn lời nhìn Oscar, “Vương Chính Hùng, anh nói với em đây là sober bar.”
“Đến cũng đến rồi, không phải là vừa khai trương sao?” Oscar vỗ vỗ Châu Kha Vũ, “Yên tâm, cô gái này để huynh đệ giúp cậu giải quyết.”
Hôm nay thực ra tâm trạng của Châu Kha Vũ không quá tốt, bố mẹ ở nước Mỹ xa xôi đang náo loạn vụ ly hôn chia tài sản, luật sư hai bên đều gửi vô số email cho cậu, tình cảm đi đến bước đường này, cũng chẳng có gì, cậu là người trưởng thành, không cần ai nuôi dưỡng. Còn có buổi sáng học một tiết tài chính công ty, giáo viên là một phụ nữ người Pháp, rất thích hắn, lúc nào cũng bắt hắn trả lời bằng tiếng Anh, giữa tiết nghe thấy bạn học ở phía sau đặt điều hắn, Oscar nói toàn là một lũ ngu mồm miệng không sạch sẽ, không cần để ý, hắn đương nhiên không quan tâm. Nhưng hắn nghe thấy rồi, không thoải mái tuyệt đối là thật, hắn ghét những người tiểu nhân vô năng.
Tối nay lần đầu tiên Châu Kha Vũ tìm thấy chút niềm vui, là lúc hắn nhìn thấy Phó Tư Siêu kéo Lâm Mặc ngồi ở quầy bar gọi rượu ở phía không xa, có lẽ gọi phải loại không hợp, bị rượu xộc đến cay cả cổ họng, bạn của Trương Gia Nguyên đều khá là cùi bắp.
Nhớ đến Trương Gia Nguyên, bạn cùng phòng của hắn bao giờ mới biểu diễn nhỉ? Lúc trưa Châu Kha Vũ về ký túc, Trương Gia Nguyên không còn ở đó rồi, và cũng không còn ở đó, là hai chiếc guitar chiếm vị trí của cậu.
Trước khi Trương Gia Nguyên lên sân khấu có đi vệ sinh một lần, bồn rửa tay là nam nữ dùng chung, đối diện là một nam một nữa đang trêu đùa thả thính nhau.
“Thằng nhóc ở ghế số 7 phong cách thật, nhưng theo tôi thấy cậu ta không lớn tuổi lắm, giả vờ trưởng thành thôi.”
“Cái người rất cao đấy à, trong dòng người vừa nhìn là thấy.”
“Đúng rồi, cậu ta nói cậu ta tên là Daniel, wechat cũng không thêm. Chán chết đi được.”
“Dễ thôi, nếu như em thích, bỏ ít thuốc vào cốc rượu cho cậu ta, thế là xong.”
Trương Gia Nguyên nghe thấy giật mình ngẩng đầu, nhìn đôi nam nữ phía sau từ trong gương, thầm nghĩ không phải là đang nói bạn cùng phòng của cậu chứ, Daniel cái tên tiếng Anh này cũng dễ gặp, nhưng vừa cao vừa đẹp trai vừa tên Daniel, chính là tên Châu Kha Vũ chứ ai, sao cậu ta lại đến đây chơi rồi.
Trương Gia Nguyên vẩy vẩy nước trong tay, trực tiếp đi đến khu chỗ ngồi, người đang cười rất tươi ở chỗ ngồi số 7 không phải chính là bạn thân có chứng sạch sẽ Oscar của Châu Kha Vũ đấy sao, tuy rằng không thấy Châu Kha Vũ, nhưng người mà đôi nam nữ kia nói chắc chắn là cậu ấy. Trương Gia Nguyên nghiến răng nghiến lợi, thầm nghĩ Châu Kha Vũ có biết xã hội hiểm ác không, vội vàng rút điện thoại của mình, gửi tin nhắn cho đối phương, “Nhìn thấy cậu cũng đến rồi, đừng bắt chuyện với người lạ nhé.”
Châu Kha Vũ vừa ra ngoài hút thuốc, về đến vị trí nhìn thấy tin nhắn của Trương Gia Nguyên, không đầu không đuôi, hắn cũng không quá để ý. Nhưng tối nay thực sự vô vị, Oscar và Hồ Diệp Thao dính lấy nhau, hắn ở bên cạnh như cái bóng đèn, hắn thậm chí nghĩ đến việc gọi Phó Tư Siêu và Lâm Mặc sang ngồi cùng, ba người họ có thể cùng chơi mấy trò chơi đơn giản trên bàn rượu.
Đột nhiên sàn diễn nổ lên tiếng hoan hô, ánh đèn tụ lại trên sân khấu chính, DJ vẫn đang chơi, trên màn hình logo của “Khí Vận Liên Minh” xuất hiện, fans dưới sân khấu đã nhốn nháo lên rồi.
Mở màn bằng một đoạn bass trầm, tiếng trống dồn dập, khiến Châu Kha Vũ tỉnh táo hơn. Trương Gia Nguyên đeo một chiếc guitar điện, chân giẫm trên loa, cúi đầu đàn tấu.
Trương Gia Nguyên trên sân khấu không phải kiểu rất điên, những người khác trong ban nhạc đều hát high, điên cuồng tương tác với khán giả, Trương Gia Nguyên mới chỉ lắc lư theo nhạc. Trên sân khấu chỉ một mình Trương Gia Nguyên mặc vest trắng, sơ mi mặc không chỉnh tề, xương quai xanh trắng nõn dưới ánh đèn vô cùng chói mắt.
Châu Kha Vũ chống cằm, nhìn đến bật cười.
Oscar chỉ Trương Gia Nguyên, tiến sát đến bên tai Hồ Diệp Thao nói, đó là bạn cùng phòng của Châu Kha Vũ.
Hồ Diệp Thao dùng ánh mắt “Vãi đái cực phẩm” nhìn Châu Kha Vũ, “Châu Dan, giới thiệu đi.”
Một bài kết thúc, Trương Gia Nguyên gảy đàn chấm dứt, cậu đặt guitar điện ra sau lưng, giơ tay chỉ Phó Tư Siêu và Lâm Mặc dưới sân khấu, ánh đèn liền chạy đến chiếu lên người hai tên ngốc đang ngồi bên quầy bar. Sau đó, cậu lại nhìn về phía chỗ ngồi của Châu Kha Vũ, cậu vẫy vẫy tay muốn nhận được hồi ứng của Châu Kha Vũ, ai ngờ được Hồ Diệp Thao đứng lên điên cuồng hôn gió với cậu.
Bài hát cuối cùng là Trương Gia Nguyên độc tấu guitar, không khí bỗng nhiên trở nên an tĩnh, cậu thanh cổ họng, “Đây là một ca khúc fingerstyle, tên là [Dị Hương], học từ một người bạn, tôi rất thích bài hát này, tặng cho mọi người. Chúc quán bar làm ăn phát đạt, mọi người tối nay vui vẻ.”
“Trương Gia Nguyên!”
Dưới sân khấu có fans hét tên cậu, Trương Gia Nguyên rất vui.
Cậu chỉnh dây đàn, nhìn một vòng dưới sân khấu, chỉ có ánh đèn quầy bar và sân khấu chính khá sáng rõ, Trương Gia Nguyên nhìn thấy đôi nam nữ trong nhà vệ sinh đang ngồi bên quầy bar, nam sinh tùy ý đổ đồ gì đó vào cốc rượu của phục vụ, Trương Gia Nguyên trước đây từng thấy chuyện này rồi.
Ca khúc tổng cộng 2 phút, Trương Gia Nguyên không ngờ rằng mình không thể hoàn thành. Cậu nhìn thấy Oscar đi đến lấy ly rượu, đưa cho Châu Kha Vũ, dọa cậu trực tiếp đàn lệch tông. Giây tiếp theo, Lâm Mặc nhìn thấy ca khúc của Trương Gia Nguyên dừng lại đột ngột, guitar gỗ bị bỏ trên sân khấu, cúi người nhảy xuống sân khấu trực tiếp xông đến chỗ ngồi phía sau, làm mọi người hoảng hốt vội vàng quay đầu nhìn xem có chuyện gì.
Châu Kha Vũ cũng bị Trương Gia Nguyên dọa giật mình, Trương Gia Nguyên ba bước chạy thành hai bước, suýt chút nữa bị dòng người ngáng ngã, hoảng hốt chạy đến trước mặt hắn, giật lấy ly rượu từ tay hắn, giật đùng đùng chạy đến quầy bar, hất lên người nam sinh kia, hung dữ chỉ vào hai người đối diện nói, “Tôi đều nhìn thấy rồi, ở đây có camera, bây giờ cút ngay khỏi đây, không thì tôi báo cảnh sát.”
Chuỗi hành động một hơi hoàn thành, Phó Tư Siêu sợ đến há hốc miệng, “Mặc Mặc, Nguyên ca đây là phá buổi biển diễn à?!”
Trương Gia Nguyên náo loạn hơi lớn, không ít người lấy điện thoại chụp ảnh, bảo vệ vội vàng chạy đến can ngăn mấy người đương sự, ông chủ nghe tin vội đến làm rõ tình hình sự việc, đôi nam nữ ở quầy bar cũng coi như thức thời, quay đầu đi mất.
Hồ Vũ Đồng nhanh chóng ra xoa dịu mọi người, lúc Trương Gia Nguyên quay lại sân khấu, tay vẫn còn run.
Hồ Vũ Đồng biết nguyên nhân Trương Gia Nguyên mất bình tĩnh, nhưng Châu Kha Vũ không biết.
Có điều, sau một chuỗi hành động có chút điên rồ của Trương Gia Nguyên, Châu Kha Vũ có lẽ hiểu được đã xảy ra chuyện gì, quay đầu nói với Oscar, “Cô gái rời đi vừa nãy, chính là người lúc trước đến bắt chuyện đúng không, đổi một bộ quần áo khác.”
Oscar đơ ra, thất thần một lúc, cố gắng hiểu đầu đuôi câu chuyện, “Vãi, rượu là anh lấy qua đây, có phải bị bỏ thuốc không?”
Châu Kha Vũ gật đầu, cũng có chút hoảng sợ, hắn cũng không phải ít đến quán bar, ý thức bảo vệ cơ bản vẫn có, nhưng ly rượu vừa nãy là Oscar lấy cho, hắn có thể đã nuốt xuống bụng rồi.
Châu Kha Vũ đứng dậy đi đến bên cạnh Phó Tư Siêu, nhìn thấy Phó Tư Siêu chau mày nói với Lâm Mặc bên cạnh, “Ai rảnh rỗi thế, lập tức đăng lên douyin, Gia Nguyên vừa nãy làm sao nào?”
Những chuyện trước kia của Trương Gia Nguyên, từng nói cho Lâm Mặc và Trương Đằng, Phó Tư Siêu không biết. Lâm Mặc đại khái đoán được lý do hôm nay Trương Gia Nguyên kích động như vậy, chuẩn bị đợi Trương Gia Nguyên kết thúc rồi cùng cậu về trường, “Lát nữa về mày đừng hỏi, Gia Nguyên chưa chắc đã muốn nói.”
Châu Kha Vũ đi đến vừa hay nghe được câu nói này của Lâm Mặc, nói, “Tôi và Trương Gia Nguyên sẽ về cùng nhau, Oscar vừa gọi xe, các cậu tiện chuyến xe về cùng luôn nhé.” Oscar gọi xe là Châu Kha Vũ bịa ra, xe là hắn gọi, thời gian cũng không còn sớm. Hắn bây giờ rất muốn nói chuyện riêng với Trương Gia Nguyên, cảm ơn cũng được, nghi vấn cũng được, hắn không muốn người khác tham dự.
Lâm Mặc nhìn Châu Kha Vũ, người này nói chuyện tuy ôn hòa, nhưng khẩu khí lại không phải dạng có thể thương lượng. Lâm Mặc hiểu ý tứ, kéo Phó Tư Siêu rời đi, “Biết cậu muốn cảm ơn Gia Nguyên Nhi, bọn tôi đi trước, có xe miễn phí, đỡ phí 30 tệ tiền xe.”
Phó Tư Siêu cả mặt là biểu cảm “Lâm Mặc sao mày lại để Trương Gia Nguyên một mình ở đây”, Lâm Mặc chê cậu phiền, “Đi thôi, Châu Kha Vũ là bạn cùng phòng của nó, có chuyện gì được.”
_____________________
➤ Truyện được dịch bởi TTH @bkln.yzl, Minn @yzlyyds và @thenomeanlemon
➤ Cover designer: Huhu @bkln.yzl
➤ Cre pic: Radian·弧度制
Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng KHÔNG RE-UP