[TRANSFIC] BỐI RỐI – CHƯƠNG 13


Tên gốc: 慌张
Tác giả: RENE
Editors: bkln.yzl x thenomeanlemon x yzlyyds
Số chương: Chính văn 18 chương, 1 phiên ngoại
Thanh xuân vườn trường | Câu chuyện giản đơn của hai thiếu niên 18 tuổi | Sinh viên thương mại x Sinh viên âm nhạc


13
Đôi tình nhân xác nhận quan hệ xong thì nhìn không khí cũng có thể ngẩn ngơ cười cả buổi, nhưng Châu Kha Vũ đột nhiên nhận ra bây giờ bọn họ phải yêu xa, lúc đưa Trương Gia Nguyên từ vườn hoa đằng sau khoa y về ký túc xá, vẻ mặt còn tuyệt vọng hơn lúc trên đường đi.
“Thật sự không cân nhắc dọn ra căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách kia hả?” Châu Kha Vũ đưa Trương Gia Nguyên đến cửa ký túc, hai người đứng trên hành lang nói chuyện.
“Không nhập bọn với quỷ phí của!” Trương Gia Nguyên dựa vào người Châu Kha Vũ, coi người kia là cây gậy của mình, cúi đầu nghịch điện thoại, lướt xem bình luận trên vòng bạn bè, Phó Tư Siêu nói Nguyên ca lần này khôi phục cũng nhanh ghê, Trương Đằng thì cười cậu người đã tàn còn ra ngoài hóng gió, còn Lâm Mặc chỉ hỏi một câu, ai chụp vậy. Vẫn là Lâm Mặc biết bắt trọng điểm.
「Em không muốn ở cùng với anh nữa hả?」 Châu Kha Vũ và Trương Gia Nguyên đứng ở cửa, sợ tai vách mạch rừng, cho nên mở wechat ra nhắn tin.
「Mẹ không cho em yêu sớm sống thử!」 Trương Gia Nguyên vừa cười vừa trả lời, liếc mắt nhìn Châu Kha Vũ cạn lời gõ chữ.
「Ở chung cũng vì muốn chăm chỉ học tập phấn đấu làm thanh niên tốt của xã hội thôi mà, em nghĩ nhiều rồi phải không Trương Gia Nguyên?」
「Fine, vậy thì đừng hôn đừng nắm tay nha, móc ngoéo đi.」 Trương Gia Nguyên giơ ngón út tới trước mặt Châu Kha Vũ.
Châu Kha Vũ hất tay người kia ra, chỉ hận không thể đè Trương Gia Nguyên lên tường dùng miệng bắt cậu câm miệng, nhưng mà xung quanh toàn là bạn học đi tới đi lui, đáng thương nói, “Anh nói thật đó, ước gì Giáng Sinh tới nhanh một chút…” Vẫn còn tới một tháng hai mươi ngày nữa lận.
“Châu Kha Vũ, xin hãy nhớ rõ thân phận đại sứ hữu nghị Trung Mỹ của anh.”
“Số phòng ký túc xá của em, 517, là sinh nhật anh này.”
“Không cần nhắc em sớm vậy đâu, sinh nhật người nào đó còn tận nửa năm nữa mới tới đấy…” Trương Gia Nguyên cũng phát hiện ra, sao chỗ nào cũng có dấu vết của Châu Kha Vũ thế nhỉ.
「Nguyên Nguyên Nguyên, Nguyên Nguyên của anh, anh ngủ một mình sẽ bị mất ngủ đó…」 Lại gửi wechat làm nũng bán thảm rồi, Châu Kha Vũ hay lắm.
Có điều Trương Gia Nguyên chuyên trị mấy tên già mồm thế này, “Là ai nói lúc mình ngủ cần phải tuyệt đối an tĩnh hả?”
“Em có ồn đâu…”
“Ở riêng có thể làm cho tình cảm thăng hoa.” Tiểu biệt thắng tân hôn, có hiểu không, Trương Gia Nguyên khinh bỉ nói, “Nói cứ như tụi mình ngủ chung rồi ấy, giường ký túc thì nhỏ, mà người hai chúng ta thì quá cao.”
“Không sao hết, tụi mình gầy mà, có thể chen được.”
「Trương Gia Tiểu Nguyên Nguyên trong sáng.」 Cuối cùng, Trương Gia Nguyên lại bồi thêm một câu.
「Châu Daniel không muốn trong sáng.」 Châu Kha Vũ trả lời cậu.
Yêu đương thật là đáng sợ, Trương Gia Nguyên không nhắn tiếp nổi nữa, quay đầu ghét bỏ nhìn Châu Kha Vũ, “Bây giờ phòng em là gian bốn người, ngẩng đầu là ván giường, đứng mạnh lên thì dễ bị cụng đầu, có thể đừng kích động em nữa được không?”
“Anh không có…” Châu Kha Vũ ngoan ngoãn ngậm miệng.
Trương Gia Nguyên nín cười dựa vào người Châu Kha Vũ, hai người vừa mới xác nhận quan hệ xong, ánh mắt của mấy bạn học xung quanh đi ngang qua, Châu Kha Vũ đều có thể nhìn ra mấy tầng ý tứ trong đó.
Nhưng mà Trương Gia Nguyên cũng mới nói rồi, cậu sẽ không cố ý giữ khoảng cách, dù sao thì trong chuyện tình cảm trước hết phải khiến cho cả hai đều thoải mái, nhưng cậu cũng sẽ không cố gắng nói cho người khác biết làm gì, nhiều người biết cũng chẳng hay ho lắm. Châu Kha Vũ nghe xong thì cả trái tim mềm nhũn, trêu Trương Gia Nguyên, “Chuyện của chúng ta, thật sự không nói cho ai hết sao? Chiêu cáo thiên hạ không ngầu hả?”
Trương Gia Nguyên táy máy góc áo Châu Kha Vũ, “Nếu chiêu cáo thiên hạ, em sợ hậu cung của anh dậy sóng đó.”
Châu Kha Vũ phun ra một ngụm máu, “Anh mới về nước có ba tháng, lấy đâu ra hậu cung.”
Trương Gia Nguyên vươn tay, bắt đầu đếm đếm liệt kê ra vài người, Châu Kha Vũ nghe không nổi những lời vu oan của người này nữa, tiến sát tới bên tai cậu, “Mẫu người lý tưởng của anh là dựa theo em để miêu tả mà, hay là anh nói không rõ, khiến em nảy sinh ra nhiều đối tượng hoài nghi tới vậy hửm? Vậy thì bây giờ anh nói rõ hơn nhé, người đó sinh ngày 8 tháng 1, cao 1m85.5, giới tính nam, có một đôi mắt màu hổ phách, dưới mí mắt có một nốt ruồi nho nhỏ, như vậy mới đúng.”
Trương Gia Nguyên còn chẳng biết rõ tướng mạo của mình đến thế, Châu Kha Vũ bình thường cứ bày ra bộ dáng nam thần cao lãnh, sến súa thế này lại khiến cậu nổi đầy da gà.
Đêm nay đến đây phải kết thúc rồi, bọn họ đứng ở cửa ký túc hết nửa tiếng, Trương Gia Nguyên nghĩ cũng đến lúc tiễn khách, khó chịu nói, “Em về ký túc đây, anh cũng nên về đi.”
Châu Kha Vũ còn chưa đã ngứa, có điều lý trí nói cho hắn biết rằng phải để Trương Gia Nguyên nghỉ ngơi thật tốt, dây chằng cậu đang bị thương, tốt nhất vẫn nên ít di chuyển lại, “Vậy mấy ngày tới anh đem cơm cho em, rồi đưa em đi kiểm tra lại, ở ký túc chờ anh nha.” Trương Gia Nguyên thì lại tỏ vẻ không có gì đáng kể, “Bạn của Nguyên ca ở khắp thiên hạ, anh nên tới sớm lấy số nhá.”
Trương Gia Nguyên bị thương ở dây chằng, tĩnh dưỡng chẳng bao lâu đã bình phục, sau lần thi đấu ở hội thể thao từ thiện, câu lạc bộ cầu lông đạt được thành tích cao, thu hút được không ít thành viên mới, đa số đều là các bạn nữ tới để ngắm mấy anh chàng đẹp trai, chủ đề Trương Gia Nguyên rốt cuộc nên ghép đội với Cam Vọng Tinh hay Châu Kha Vũ thiếu chút nữa đã mở luôn cuộc thi biện luận, Tinh Hỏa Liêu Nguyên có khoảnh khắc tỏa sáng với màn kết hợp trên sân đấu nên được cộng điểm, thế nhưng bên Nguyên Châu Luật trực tiếp đưa ra chứng cứ vợt đôi của hai người.
Trương Gia Nguyên cần mẫn hơn trước đây một chút, mỗi tuần đều tới câu lạc bộ cầu lông đấu một trận, coi như là rèn luyện thân thể, lúc Trương Gia Nguyên tới thì Châu Kha Vũ cũng sẽ tới, đám nữ sinh đã rút ra được quy luật như vậy đấy.
Buổi sáng, Trương Gia Nguyên đánh một trận cầu lông xong thì quay về ký túc xá tắm rửa, tâm trạng không tệ, còn tự phối cho mình một tạo hình, áo khoác dài màu nâu sẫm kết hợp với một chiếc mũ baker màu be, cầm theo giáo trình và vở ghi chép rồi đi tới lớp 《Đại Cương Nghệ Thuật》, mấy môn lý luận lúc nào cũng rất khô khan, thế nhưng đã sắp tới kỳ thi giữa kỳ, trong khoảng thời gian này Trương Gia Nguyên vừa phải thi đấu thể thao vừa phải lén lút yêu đương, lớp 《Đại Cương Nghệ Thuật》 cũng chẳng chăm chỉ nghe giảng, hôm nay thầy sẽ giảng đến phần trọng điểm, cho nên cậu phải tới sớm giành chỗ trước.
Trương Gia Nguyên mang airpods, chọn chỗ ngồi ở phía hành lang hàng thứ ba đếm ngược, thầy vẫn chưa tới, Trương Gia Nguyên xem lại giáo trình, hộp bút đựng đầy bút dạ quang nhiều màu, đánh dấu các màu khác nhau dựa theo tầm quan trọng của kiến thức, Châu Kha Vũ không thích thói quen này của Trương Gia Nguyên, làm cuốn giáo trình lòe loẹt đầy màu, nhìn thấy là hoa mắt, Châu Kha Vũ đi học chỉ dùng mỗi một cây bút đen, đến phần quan trọng thì gạch chân, rồi lại ký hiệu thêm vài keywords. Trương Gia Nguyên khinh bỉ hắn, kẻ lao động trí óc và nghệ thuật gia thì ai chẳng có chuyên môn riêng, đừng có chê!
Giảng viên môn 《Đại Cương Nghệ Thuật》 vừa điểm danh xong, Trương Gia Nguyên đã nhìn thấy một bóng đen khom lưng lén lút ngồi xuống bên cạnh mình, Châu Kha Vũ mở màn hình laptop lên.
Dáng người Châu Kha Vũ cao ráo, đặt ở chỗ nào cũng sẽ rất bắt mắt, thầy đẩy kính mắt, “Bạn học này đến muộn à, tên là gì?”
“Giáo sư, em ở bên học viện thương mại, không phải sinh viên khoa này. Đến đây cảm thụ chút ánh sáng nghệ thuật thôi ạ!” Châu Kha Vũ ra vẻ thành thật, trông vừa đẹp trai vừa lễ phép thế này, giáo sư gật đầu rồi cũng không quản hắn nữa.
Trương Gia Nguyên đỡ trán, thấp giọng nói với Châu Kha Vũ, “Không phải hôm nay anh cũng có tiết à.”
“Thầy hướng dẫn đột nhiên có việc, hủy tiết rồi.” Châu Kha Vũ đưa một ly hồng trà cho Trương Gia Nguyên, “Nóng đó.”
Trương Gia Nguyên nhận lấy đồ uống, cảnh giác nhắc nhở, “Này, anh đừng có quậy em, tiết này quan trọng lắm đó.”
Châu Kha Vũ vừa mở đống bài tập môn vi mô kinh tế học của hắn ra, con người Trương Gia Nguyên giấu đầu lòi đuôi, Châu Kha Vũ nhắn wechat cho Trương Gia Nguyên, 「Mời ngôi sao tương lai của khoa âm nhạc nghiêm túc nghe giảng, đừng có mãi chú ý tới bài tập của bạn trai nữa.」
Trương Gia Nguyên cắn răng duỗi chân đạp Châu Kha Vũ một cước, động tác có hơi lớn, bàn học loảng xoảng một tiếng, thầy đang giảng bài nghe tiếng thì ngẩng đầu, “Trương Gia Nguyên em lại làm ồn gì đó, lên lớp mà còn đội mũ, trình diễn thời trang à.”
Trương Gia Nguyên hiếm khi mới chăm chú học tập thế này, nhưng kết quả lại bị giáo sư chỉ đích danh, có vài bạn học quay đầu lại cười cậu, Trương Gia Nguyên liền tháo mũ xuống để qua một bên, hai tay túm tóc, hung hăng liếc Châu Kha Vũ một cái.
Châu Kha Vũ vừa uống cafe vừa gõ chữ, mặt không cảm xúc, rặt một bộ dáng nhã nhặn bại hoại.
Môn đại cương nghệ thuật này vốn đã khô khan, thầy giáo ở trên bục giảng thì chẳng khác nào đang niệm kinh, không hề có chút tình cảm mãnh liệt nào, Trương Gia Nguyên nghe giảng tới mức mệt rã rời, phần quan trọng lúc đầu thì bị tô màu vàng, sau đó lại bị tô đè lên thành màu xanh, cuối cùng lại biến thành màu tím đậm, không nhìn rõ chữ ở dưới nữa, Trương Gia Nguyên vừa cắn móng tay vừa cố gắng ghi nhớ trọng điểm.
Lúc này, Châu Kha Vũ lại gửi tin nhắn cho cậu, 「Đưa tay trái cho anh.」
Đùa cái gì đó, Trương Gia Nguyên không thèm để ý.
「Người ngồi sau đi rồi, không có ai nữa đâu.」
Trương Gia Nguyên liếc một cái, đúng thật là vậy, nhưng mà vẫn không chịu để ý tới yêu tinh phiền phức Châu Kha Vũ.
Vi mô kinh tế học dễ muốn chết, Châu Kha Vũ chỉ cần mười phút là đã làm xong, laptop giờ để đó cũng chỉ để trang trí, hắn tựa lưng vào ghế ngồi, ngồi ngắm cái ót của Trương Gia Nguyên đang chăm chỉ chép bài, và cả tấm lưng gầy gò dù đã được chiếc áo khoác dài che phủ, hắn vươn tay kéo ống tay áo của Trương Gia Nguyên, kéo tới kéo lui mười mấy lần, cuối cùng người nọ vẫn ngoan ngoãn đưa tay cho hắn.
“Anh sẽ trị cái tật hay cắn móng tay của em.” Châu Kha Vũ nghiêng người ra trước, giấu bàn tay Trương Gia Nguyên dưới gầm bàn, ngón tay Châu Kha Vũ vẽ vòng tròn lên lòng bàn tay cậu, khiến Trương Gia Nguyên thấy hơi nhột, bàn tay lạnh buốt của cậu cũng dần ấm lên, ấm tới nổi sắp ra mồ hôi luôn.
Trương Gia Nguyên đẩy cuốn giáo trình tới trước mặt Châu Kha Vũ, ý bảo hắn đọc hàng chữ cậu viết, 「Nếu tuần sau em mà thi rớt thì chúng ta chia tay.」
Tiếc là Châu Kha Vũ không hề sợ, viết lên giáo trình của Trương Gia Nguyên một câu, 「Tuần sau đợi em thi qua môn rồi, chúng ta đi Universal Studios mới mở nhé.”」
Ài, đề nghị của Châu Kha Vũ khiến Trương Gia Nguyên động lòng rồi.
Năm nay Bắc Kinh mới mở một Universal Studios, tìm tới khoa âm nhạc của đại học S quay một bộ phim tuyên truyền, Trương Gia Nguyên có screentime 3 giây và một đoạn phỏng vấn ngắn 15 giây, Trương Gia Nguyên nói nguyện vọng của mình là không muốn trưởng thành, có thể biến hình thành King Kong bảo vệ trái đất, Châu Kha Vũ nói Trương Gia Nguyên em bị ngớ ngẩn tuổi dậy thì à, Trương Gia Nguyên lại nói đó là kịch bản.
Trương Gia Nguyên muốn đi Universal Studios vào Giáng Sinh, nhưng chắc là sẽ rất đông người, nhưng không ngờ Châu Kha Vũ không những nhớ kỹ nguyện vọng mà cậu chỉ thuận miệng nói này, mà còn thực hiện trước kế hoạch, yêu xa khiến hai người này bứt rứt muốn chết, nắm tay ở trường cũng lo lắng không thôi, nhưng giữa Châu Kha Vũ và Trương Gia Nguyên cũng coi như là có chừng mực, kiên trì bảo mật tình yêu này đến cùng.
Chuyện tới Universal Studios chơi, Châu Kha Vũ và Trương Gia Nguyên vốn dĩ định cuối tuần sẽ đi, nhưng không ngờ Trương Đằng lại đi tham gia chương trình song ca giữa người thường với minh tinh, người phụ trách chương trình tặng cho Trương Đằng tám tấm vé.
Phó Tư Siêu nhìn xấp vé, hưng phấn nói, “Đời này thế mà lại được hưởng phúc lợi từ Đằng Tử!”
“Này, anh có tệ vậy đâu!” Trương Đằng cầm xấp vé quất Phó Tư Siêu, “Nhiều vé thế này, Lâm Mặc cuối tuần này phải về Trùng Khánh vì trong nhà có việc, chỉ còn lại ba người chúng ta.” Lâm Mặc tiếc nuối gật đầu.
Trương Đằng có một đề nghị, “Em nói xem, anh gọi thêm cả hoa khôi khoa ngoại ngữ nữa, có thích hợp không? Rồi cho bạn thân của cô ấy một vé nữa, như vậy mới không lúng túng.”
“Anh còn chưa dứt tình cũ à?” Trương Gia Nguyên nhìn Trương Đằng như nhìn một tên mắc bệnh thần kinh.
“Mấy ngày trước bọn anh tình cờ ăn cùng một bữa cơm, cô ấy nói bạn cùng phòng của em, Châu Kha Vũ á, à không bạn cùng phòng cũ mới đúng, hình như không còn độc thân nữa, cho nên anh đây có cơ hội rồi không phải à!” Trương Đằng bày ra vẻ mặt thời của mình tới rồi.
“Châu Kha Vũ có người yêu rồi á, sao chúng ta không biết!?” Phó Tư Siêu khó chịu nhìn Trương Gia Nguyên, hỏi, “Có nghe em nhắc tới đâu!”
Trương Gia Nguyên đang nhắn wechat với người nào đó, đột nhiên bị cue tên thì giật mình, sửa sang lại biểu cảm rồi mới chột dạ nói, “Chắc không đâu, em đoán Châu Kha Vũ chỉ ngại từ chối trực tiếp hoa khôi thôi, cho nên mới tìm lý do.”
Phó Tư Siêu cảm thấy rất có lý, Châu Kha Vũ là nhân vật gây mưa gió ở lớp quốc tế, mà lớp quốc tế lại là trung tâm nhiều chuyện, làm gì có chuyện một tiếng gió thổi cũng không có.
Nhưng Trương Đằng lại không tin lời Trương Gia Nguyên, “Hai người họ cũng có còn là bạn cùng phòng đâu, Trương Gia Nguyên sao biết được.”
Trương Gia Nguyên hăng hái, “Còn lại ba tấm vé, em xin cho Châu Kha Vũ một tấm nhé.”
“Đưa cậu ta theo, vậy anh còn chuyện gì làm nữa đâu?!” Trương Đằng giấu mấy tấm vé đi.
“Vậy thôi, em cũng không đi.” Trương Gia Nguyên chống hông.
Lâm Mặc ngồi đánh giá ba người này, hai người thì lòng dạ xấu xa, một người thì trông cứ ngốc ngốc, đành ngồi thẳng người lại chủ trì đại cục, “Châu Kha Vũ mà đi, nếu như cư xử lạnh nhạt với hoa khôi, thì hoa khôi thật sự chẳng có chút cơ hội nào đâu. Đằng Tử anh lúc đó tới thể hiện sự chăm sóc ấm áp của mình, không có so sánh sẽ không có đau thương.”
Phó Tư Siêu cảm thấy Lâm Mặc nói cực kỳ có lý, Trương Đằng cũng cảm thấy ok, hào phóng cho Trương Gia Nguyên luôn bốn tấm vé, “Anh hẹn hoa khôi rồi, em với Siêu Nhi đi đón hoa khôi với bạn của cô ấy, chúng ta 8 giờ gặp nhau trước cửa nhé. Còn dư lại một vé em muốn cho ai thì cho, nếu như Châu Kha Vũ không nói dối thì bảo cậu ta dẫn theo người yêu tới cho chúng ta gặp mặt đi!”


➤ Truyện được dịch bởi TTH @bkln.yzl, Minn @yzlyyds và @thenomeanlemon
➤ Truyện được đăng tải tại:
• Facebook bkln.yzl
• Wattpad yzlyyds: tinyurl.com/y4z35bbb
• WordPress thenomeanlemon: nguoiemthuong.home.blog/long-fic
➤ Cover designer: Huhu @bkln.yzl
➤ Cre pic: Radian·弧度制
Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng KHÔNG RE-UP

[TRANSFIC] BỐI RỐI – CHƯƠNG 12

Tên gốc: 慌张
Tác giả: RENE
Editors: bkln.yzl x thenomeanlemon x yzlyyds
Số chương: Chính văn 18 chương, 1 phiên ngoại

Thanh xuân vườn trường | Câu chuyện giản đơn của hai thiếu niên 18 tuổi | Sinh viên thương mại x Sinh viên âm nhạc


12

Ký túc xá mới của Trương Gia Nguyên ở cùng một tòa với Trương Đằng Phó Tư Siêu, Lâm Mặc ở tòa nhà bên cạnh, tiểu phân đội Quầng Thâm Mắt vui mừng phấn khởi, sau này gặp mặt tiện hơn nhiều rồi. Có điều bạn cùng phòng của Trương Gia Nguyên là tân sinh giống như cậu, tuy rằng cùng một khoa, nhưng hoàn toàn không thân, chào hỏi đơn giản, Trương Gia Nguyên gật đầu qua loa, miễn cưỡng nhớ được tên một người là Vũ Tinh. Bạn cùng phòng khá tốt, thấy Trương Gia Nguyên đi đứng không tiện, chủ động giúp Trương Gia Nguyên thu dọn đồ đạc.

Ký túc xá mới là gian 4 người, giường tầng, may là vị trí trống ra là giường dưới, màn chống muỗi mùa hè vẫn chưa gỡ xuống, Trương Gia Nguyên lười không muốn bỏ quần áo từ trong vali cất vào tủ, trực tiếp thay một chiếc T-shirt, người nằm thẳng lên giường. Cậu ngẩng đầu nhìn trần nhà, điện thoại giấu dưới gối, trong đầu không nghĩ ngợi gì hết, chân lúc này thật sự rất đau, có lẽ cậu nên nghe lời bác sĩ, ở yên trong phòng y tế, chơi trò biến mất mới đúng.

Châu Kha Vũ và đám người của lớp quốc tế vội về trước lúc ký túc xá của đại học S đóng cửa, Châu Kha Vũ mở wechat ra mấy lần liền ở tiệc mừng công, mỗi lần có tin nhắn mới nhảy ra đều tưởng là của Trương Gia Nguyên, nhưng tin nhắn nào cũng không phải, có chút lo lắng vết thương của người kia, nhưng nhiều hơn cả là nhớ cậu, mới tách ra chưa bao lâu, đã rất nhớ cậu.

Châu Kha Vũ nói ngủ ngon với Oscar bọn họ, quay người liền chạy về ký túc, đẩy cửa ra, một mảng đen sì, bật đèn mới phát hiện căn phòng này đã chẳng còn hơi người, cửa phòng Trương Gia Nguyên đóng chặt, hắn không cần gõ cửa, trực tiếp vặn tay nắm cửa, bên trong trống rỗng, quay đầu nhìn trước cửa phòng hắn có một đống đồ của Trương Gia Nguyên.

Châu Kha Vũ lập tức gọi điện cho Trương Gia Nguyên, phản ứng đầu tiên của hắn là Trương Gia Nguyên bị thương vẫn đang ở bệnh viện, nhưng buổi chiều Trương Gia Nguyên mới nói với hắn là về ký túc dưỡng thương mà, nhưng đồ đạc đều chuyển đi hết rồi. Châu Kha Vũ không biết xảy ra chuyện gì, nhưng Trương Gia Nguyên ở đầu bên kia mãi không nhận điện thoại.

Châu Kha Vũ ngồi trước cửa phòng Trương Gia Nguyên, liền một lúc gọi mười cuộc, đều là không nhấc máy. Châu Kha Vũ nắm chặt điện thoại, xông đến phòng trực ban của cô quản lý ký túc, “Trương Gia Nguyên đâu?”

Cô quản lý ký túc sớm đã mơ hồ rồi, bị mấy tiếng đập cửa mạnh mẽ làm giật mình tỉnh lại, vừa nhìn là Châu Kha Vũ, “Sao thế sao thế? Bây giờ đã mấy giờ rồi?”

“Chị Lưu, Trương Gia Nguyên đâu?” Giọng nói của Châu Kha Vũ có chút run rẩy.

“Ồ ồ, cậu ấy không nói với cậu à… Trương Gia Nguyên đến ký túc xá của sinh viên khoa chính quy rồi, chính là tòa nhà của riêng khoa âm nhạc đấy, chuyện này nói ra cũng khá phức tạp, lúc giờ cơm tối cậu ấy chuyển đi rồi, tên nhóc chân cũng bị thương rồi, làm chị xót chết đi được, cậu bảo cậu ấy nói với cậu đi.”

“Chuyển đi?”

Châu Kha Vũ không liên lạc được với Trương Gia Nguyên, bấm vào avatar wechat của Trương Gia Nguyên, mới nhìn thấy một dòng trạng thái người này mới update hôm nay, sao bây giờ hắn mới nhìn thấy. Chỉ 6 chữ ngắn ngủi, có người còn bình luận trêu chọc Trương Gia Nguyên giả vờ u uất, nhưng Châu Kha Vũ phóng to tấm hình, nhìn rõ vết nứt trên guitar.

Hắn biết Trương Gia Nguyên của hắn lúc này thật sự không khỏe mạnh cũng không vui vẻ.

Châu Kha Vũ vòng một vòng mới xin được wechat của Lâm Mặc, cái nhóm nhỏ Quầng Thâm Mắt của Trương Gia Nguyên, Châu Kha Vũ thấy Lâm Mặc khá đáng tin. Ký túc xá của khoa chính quy có quy định là 11 giờ phải tắt đèn, lúc Châu Kha Vũ chạy đến, vừa đúng lúc cả tòa nhà tối đen, Lâm Mặc nói Trương Đằng và Phó Tư Siêu hôm nay đến giúp Trương Gia Nguyên chuyển ký túc xá, lúc đấy anh không ở trong trường, cụ thể tại sao lại chuyển đi anh cũng không rõ.

Châu Kha Vũ đứng dưới khu riêng của khoa âm nhạc, vô cùng bất lực, hỏi Lâm Mặc trong điện thoại, “Bây giờ tôi không liên lạc được với Trương Gia Nguyên, cậu ấy có phải đang giận tôi nên cố tình không trả lời không?”

Lâm Mặc “Ay yo” một tiếng trong lòng, hỏi ngược lại hắn, “Nói như vậy là cậu chọc phải nó rồi? Trương Gia Nguyên nếu thật sự để tâm, tuyệt đối là vua bạo lực lạnh phản nghịch tự ngược.”

“Tôi…” Châu Kha Vũ cũng không biết giải thích thế nào, hắn chính là sợ mà thôi, toàn nghĩ ngợi linh tinh, “Nguyên Nhi mấy ngày nay ấm ức rất nhiều, nếu như không phải giận tôi, thì đáng ra ít nhất cũng phải trả lời tin nhắn hoặc nhận một cuộc điện thoại chứ.”

Lâm Mặc tuy rằng không nói được mấy câu với Châu Kha Vũ, nhưng dựa vào hiểu biết của anh với Trương Gia Nguyên, thấy Châu Kha Vũ chính là nóng ruột nên nghĩ nhiều, Trương Gia Nguyên làm gì đỏng đảnh như thế, “Cậu yên tâm đi, nó có lẽ không phải chỉ không trả lời cậu, buổi tối trong nhóm Quầng Thâm Mắt, Trương Gia Nguyên cũng không nói gì, tin nhắn của chúng tôi nó cũng không trả lời.”

“Thật à?”

“Có lẽ là ngủ rồi, hôm nay nó bận quá, tâm trạng không tốt ngủ một giấc, ngày mai liền không tự kỷ nữa.”

“Được rồi, số phòng ký túc xá Trương Gia Nguyên, lát nữa anh gửi cho tôi, wechat của bạn cùng phòng mới của cậu ấy cũng xin giúp tôi, cảm ơn nhé.”

“517, Trương Đằng vừa gửi trong nhóm, cậu ấy bảo tôi không được nói cho cậu biết, haha.”

Châu Kha Vũ không có tâm trạng để ý Trương Đằng, “Đa tạ, tôi nợ anh một lần.”

“Đừng, không cần. Không sao, tôi tắt trước đây. Cậu cũng về ký túc xá sớm đi, đêm hôm đứng ngóng lầu ký túc, cậu đóng phim ngôn tình đấy à?” Ký túc xá của Lâm Mặc vừa hay ở đối diện ký túc của Trương Gia Nguyên, anh nhìn qua cửa sổ, Châu Kha Vũ như cây cột điện đứng yên ở đó, ngẩng đầu hướng về phía toà nhà đen sì trông mong, “Tôi đang ở tòa nhà phía sau cậu, ảnh tôi chụp rồi, có gì gửi cho Trương Gia Nguyên giúp cậu bán thảm.”

“Trương Gia Nguyên Nhi mềm lòng.” Lâm Mặc nói chuyện một mình.

“Đừng… Sáng mai tôi đến tìm cậu ấy.” Tuy rằng có chút thể chất thần kinh, nhưng Châu Kha Vũ hiểu Lâm Mặc không có ý xấu.

“Châu Kha Vũ, cậu thích Trương Gia Nguyên đúng không?” Trước lúc ngắt điện thoại Lâm Mặc hỏi hắn như vậy, “Đùa thôi, tắt đây.”

Lâm Mặc đoán không sai, hôm qua tâm trạng Trương Gia Nguyên không tốt, người cũng buồn ngủ, khởi động chức năng tự kỷ. Thật ra cậu không phải loại người lúc nào cũng chấp nhận làm sôi động không khí, nếu như tâm trạng không tốt không thoải mái, thì sẽ không nể mặt ai hết.

Bình thường Trương Gia Nguyên mà ngủ thì ông trời gọi cũng không tỉnh, ngủ đủ rồi mở mắt rút điện thoại từ dưới gối ra, mấy trăm tin nhắn và mấy chục cuộc gọi nhỡ, ai cũng có, của Châu Kha Vũ nhiều nhất. Hôm nay là thứ hai, vốn Trương Gia Nguyên không có tiết, nhưng bởi vì cuộc thi cầu lông cậu điều chỉnh thời khóa biểu, vì thế cả tuần này đều phải bù tiết, cũng sắp thi giữa kỳ rồi. Nhưng cái chân này vẫn phải tĩnh dưỡng một thời gian, cậu chán nản ngã lên giường. Quyết định cúp tiết hôm nay, bác sĩ nói rồi, phải dưỡng thương cẩn thận, Trương Gia Nguyên yên lòng.

Cậu không giận ai, cũng không cố ý mất liên lạc, chỉ là cậu mệt rồi. Cậu cảm thấy gần đây bản thân cứ ủ dột, cậu cố gắng hết sức đi thi đấu, kết quả chấm dứt bằng rút lui, cậu thích một người, lại va vấp liên tục trong một cuộc chiến giằng co, guitar gỗ của cậu, bởi vì sự lỗ mãng của cậu, không bao giờ đàn ra cảm giác như lúc trước nữa. Có phải những vấp váp của tuổi 18 mau lành, nên không cảm thấy rất đau?

Trương Gia Nguyên thấy bản thân mình như trái bóng bay xì hơi, gần đây không nhảy nhót nổi nữa.

Châu Kha Vũ tối qua hút thuốc rất lâu dưới ký túc, thật ra hắn đã lâu không động vào thứ này rồi, hắn không muốn về ký túc xá, nhìn phòng khách to như lòng bàn tay, hắn liền rất nhớ Trương Gia Nguyên. Hắn thấy bản thân sớm đã quen với yên tĩnh và cô độc, tại sao bây giờ hắn lại thấy hụt hẫng đến vậy.

Không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào, lại mở mắt vào sáng sớm. Châu Kha Vũ thu dọn qua loa cho bản thân, cửa ký túc bị đẩy ra, một người lai Mỹ Á mày đậm mắt to đẩy vali bước vào, “WOW, I REALLY LIKE THIS ROOM!”

Châu Kha Vũ nhìn thấy thầy chiêu sinh, mới hiểu đầu đuôi câu chuyện, thái độ Châu Kha Vũ hiếm thấy không tốt, “Để em chuyển đi là được rồi mà, Trương Gia Nguyên dây chằng bị thương rồi, hôm qua cậu ấy chuyển ký túc xá, ký túc mới của cậu ấy ở tầng 5, vết thương nặng hơn nhà trường có chịu trách nhiệm không?”

Thầy chiêu sinh nhìn xung quanh rồi nói hắn, “Cậu là lớp quốc tế, phù hợp với Mika hơn, hai người giao lưu cũng không có vấn đề.”

“Được thôi, bọn họ Giáng Sinh là về nước đúng không?” Châu Kha Vũ xác nhận lại thông tin này một lần nữa, nếu thầy chiêu sinh không khẳng định, hắn lập tức ra ngoài thuê phòng.

“Người nước ngoài không phải đều về nước qua Giáng Sinh sao, đối xử tử tế, nhà trường rất xem trọng lần giao lưu này.”

Châu Kha Vũ không có lí do xả giận lên người người khác, Mika rất nice, trông có vẻ rất thích căn ký túc này. Châu Kha Vũ nói loa bluetooth có thể tùy ý dùng, nhưng LP player không được động. Hắn bình thường đều ở trong phòng ngủ, phòng khách có thể để cho Mika, những thứ khác của Trương Gia Nguyên, Châu Kha Vũ đem về phòng mình hết.

Trương Gia Nguyên lúc này có lẽ dậy rồi, lại vẫn chưa trả lời tin nhắn của hắn.

Châu Kha Vũ không còn sốt ruột như tối qua, tối hôm qua hắn nghe thấy câu hỏi của Lâm Mặc, nếu như không phải Lâm Mặc ngắt điện thoại quá nhanh, hắn đã thừa nhận rồi. Lần đầu tiên hắn rất thích một người, không có kinh nghiệm gì, vẫn có chút lạ lẫm, vì thế khoảng thời gian vừa qua hắn không xử lí tốt, do dự, như tiến như lùi, chơi ái muội đến cực điểm, lại bỏ lỡ những thời khắc quan trọng, khiến Trương Gia Nguyên của hắn không nhận được những đãi ngộ đặc biệt và cảm giác nghi thức nên có.

Châu Kha Vũ học tiết sớm xong, hắn thêm wechat của Vũ Tinh, đối phương nói Trương Ga Nguyên ở ký túc ngoan ngoãn ăn ngủ học online, chỉ là bạn cùng phòng mới cả người cứ buồn buồn, tính cách có chút hướng nội.

Trương Gia Nguyên hướng nội?

Trời cuối thu tối nhanh, Trương Gia Nguyên 6 giờ ăn xong, nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trăng đã xuất hiện rồi. Có người gõ cửa, Vũ Tinh bước ra mở cửa, quay đầu gọi cậu, “Trương Gia Nguyên, bạn cậu tìm cậu…”

“Ai đấy…” Trương Gia Nguyên quay lưng với cửa nhìn ngoài cửa sổ, thân ảnh lười nhác, cậu còn chưa hồi phục nguyên khí, cả ngày không để ý ai.

“Là tôi.” Châu Kha Vũ đứng ngoài cửa.

Ầy, đoán được là Châu Kha Vũ rồi.

Trương Gia Nguyên chống nạng quay người, cũng chỉ mới một ngày không gặp, lại không biết làm thế nào để mở miệng nói chuyện nữa rồi, vụng về nói, “Kha Vũ, tôi chuyển đi rồi, chắc là cậu thấy bạn cùng phòng mới rồi nhỉ.”

Châu Kha Vũ gật đầu, “Tên là Mika, người Hawaii.”

“Thầy giáo nói cậu ấy khá an tĩnh hướng nội, các cậu sống chung có lẽ không có vấn đề.”

Vũ Tinh nhìn không khí giữa hai người sao lại khó xử như vậy, Châu Kha Vũ sáng nay thêm wechat của cậu, cũng không tự giới thiệu, đã hỏi tình hình của Trương Gia Nguyên, cậu cũng vô thức nói cho Châu Kha Vũ.

“Trương Gia Nguyên, chúng ta ra ngoài nói chuyện được không?” Châu Kha Vũ tiến đến nắm tay Trương Gia Nguyên, Trương Gia Nguyên dựa bên cửa sổ, bị kéo như vậy, chân thạch cao của cậu hẫng bước, trọng tâm không vững cả người suýt chút nữa đổ lên người Châu Kha Vũ, may là bám vào cái bàn.

Châu Kha Vũ trách mình lỗ mãng, “Xin lỗi, tôi chậm một chút.”

Trương Gia Nguyên nhìn người này hôm nay cẩn thận dè dặt, khí chất u uất nén cả một ngày đều tiêu tan hết, “Đừng kéo qua kéo lại, tôi tự đi.”

Châu Kha Vũ kệ cậu, nhanh bước đi đến ngoài cửa ký túc xá trước, Trương Gia Nguyên chống nạng ra ngoài vừa nhìn, hay lắm, Châu Kha Vũ còn đem cả xe lăn đến, “Đừng nói là chuẩn bị cho tôi đấy chứ.”

“Cậu ngồi lên đi, tiện hơn.”

“Tôi cũng phải xuống lầu trước đã chứ? Xe lăn không đi được trên cầu thang.”

“Tôi cõng cậu.”

“Châu Kha Vũ, tôi một người sống to đùng thế này, đừng ủ dột như thế.”

Trương Gia Nguyên ngồi trên xe lăn, Châu Kha Vũ đem theo một chiếc áo khoác đắp lên cho cậu, giờ phút này đẩy Trương Gia Nguyên tản bộ trong vườn trường, đi rất chậm, kết hợp với khuôn mặt trắng bệch của Trương Gia Nguyên, quầng thâm mắt rõ rệt, khung cảnh buồn cười không nói lên lời, giống như một anh trai đẩy em trai bị bệnh hiểm nghèo ra ngoài hóng gió, anh trai trong lòng tuyệt vọng, em trai đã không còn xem trọng sinh mệnh. May là bạn của hai người đều không nhìn thấy, Trương Gia Nguyên tự tưởng tượng khung cảnh này, hình như lại nhiều nguyên khí hơn một chút chút.

Trên đường còn gặp hoa khôi khoa ngoại ngữ, hoa khôi quan tâm hỏi thăm chân của Trương Gia Nguyên sao lại bị thương, thuận tiện nói mấy câu với Châu Kha Vũ, Trương Gia Nguyên bĩu môi, ngồi trên xe lăn cậy móng tay nghe một nam một nữ nói chuyện khô khốc với nhau, hối hận ra ngoài quá vội, hạt óc chó cũng không đem theo.

Châu Kha Vũ đẩy Trương Gia Nguyên đi hơn nửa vườn trường, đưa Trương Gia Nguyên đến rừng cây hoa quế đằng sau khoa y, hoa quế cơ bản đều tàn hết rồi, trong không khí còn vương vấn chút hương thơm cuối cùng.

Trương Gia Nguyên ngồi trên xe lăn, đi thẳng vào vấn đề, không vòng vèo, “Không trả lời tin nhắn của cậu, không phải cố ý, bố mẹ tôi và Quầng Thâm Mắt bọn họ tôi đều không trả lời, tôi dự báo trước trên vòng bạn bè với bạn bè thân thích rồi đó, chỉ là muốn yên tĩnh một chút.”

Châu Kha Vũ đứng dựa dưới cây hoa quế, hắn ngẩng đầu nhìn mặt trăng, thấp giọng trả lời, “Tôi biết.”

“Cậu muốn nói với tôi chuyện gì?”

“Giáng Sinh Mika sẽ về nước, sau đó cậu còn chuyển về không?” Châu Kha Vũ quay người nhìn Trương Gia Nguyên, rất nghiêm túc hỏi, đáp án của Trương Gia Nguyên, hắn không chắc chắn.

Trương Gia Nguyên cũng chưa từng suy nghĩ vấn đề này, hơi đơ ra, “Ký túc xá mới tôi còn chưa thích ứng, bàn chuyện quay lại cũng quá sớm rồi đấy, nghe thầy giáo đi.”

“Cậu nghe lời thế sao, Trương Gia Nguyên.” Châu Kha Vũ giơ điện thoại trước mặt Trương Gia Nguyên, cho cậu xem một căn chung cư.

“Căn hộ này ở ngay bên cạnh đại học S, tôi định không ở trường nữa, hai phòng ngủ một phòng khách, rộng hơn ký túc xá bây giờ rất nhiều, có máy chiếu, cũng có thể đặt máy tập gym.”

Trương Gia Nguyên thấy nhịp tim mình tăng nhanh kỳ lạ, không biết trả lời thế nào, chỉ có thể nói Châu Kha Vũ phô trương lãng phí, “Đừng phí tiền, tiền ký túc cũng không trả lại đâu.”

“Trương Gia Nguyên Nhi.” Châu Kha Vũ muốn nói lại dừng, “Tôi hối hận rồi.”

“?” Trương Gia Nguyên híp mắt lại, nghi hoặc nhìn hắn.

Tuy rằng không trả lời tin nhắn, nhưng nội dung Châu Kha Vũ gửi cho cậu, Trương Gia Nguyên đều xem rồi, trong tin nhắn Châu Kha Vũ nói hối hận lúc đó không kiên trì cùng đội với Trương Gia Nguyên, chính là phải cố ghép với nhau, kết quả thi đấu không quan trọng, hối hận bởi vì cách nhau nửa sân vận động, Trương Gia Nguyên bị thương hắn cũng không thể có mặt. Trương Gia Nguyên thầm nghĩ có gì hay mà có mặt, nhìn cậu xấu mặt à? Muốn an ủi Châu Kha Vũ không cần để ý nhiều như thế, bản thân cậu cũng cho qua rồi, chuyện có to tát gì đâu.

Nhưng, Châu Kha Vũ hai tay chống lên tay vịn xe lăn, hắn tiến sát đến người trước mắt, mắt người này màu hổ phách, dưới ánh trăng vẫn trắng đến phát sáng, lúc bị thương tỏa ra khí chất có chút mỏng manh dễ vỡ.

Ánh mắt của Châu Kha Vũ quá nghiêm túc, thiêu đốt Trương Gia Nguyên. Trương Gia Nguyên né tránh ánh mắt của Châu Kha Vũ, thở một hơi, “Kha Vũ, chúng ta đừng không rõ ràng nữa được không?”

Ở trước mặt Châu Kha Vũ, Trương Gia Nguyên thật sự rất dễ mất phòng bị.

“Trương Gia Nguyên, không thể nói anh rất thích em sớm hơn, anh hối hận chết đi được.” Châu Kha Vũ tự giễu nói.

“Trước kia anh từng đọc một cuốn sách, nói yêu thích đôi lúc chỉ là một cảm xúc xốc nổi, thời gian sẽ khiến người ta bình tĩnh, sau khi bình tĩnh sẽ phát hiện đa số đều không thấy thích đến thế. Anh không muốn thử sai trong tình cảm, anh cũng rất sợ tin tưởng người khác.”

Châu Kha Vũ quả thực có quan điểm tình cảm như thế, nhưng hôm nay hắn nghĩ thông rồi, trước lúc hắn hoài nghi người này có thể tin tưởng hay không, có đáng để thích hay không, bản năng của hắn đã ra quyết định, hắn sớm đã lựa chọn tin tưởng Trương Gia Nguyên, giao phó toàn bộ trái tim.

Đây là tỏ tình sao? Trương Gia Nguyên nghe thấy rồi, lại mãi không nói gì.

Châu Kha Vũ thấp thỏm nhìn cậu, sợ đối phương không tin, ngữ khí có chút đáng thương, “Nguyên Nhi, anh nói thật đấy.”

Trương Gia Nguyên xoa tay, nhẹ giọng cười, ngẩng đầu cả mặt khó hiểu hỏi, “Châu Kha Vũ, em cũng thích anh, anh không nhìn ra sao?”

Trương Gia Nguyên từ trước đến nay đều chân thành mà thẳng thắn, thích một người là một trải nghiệm mới mẻ đến vậy, có lúc ngọt ngào, có lúc bối rối, mà người cậu thích cũng thích cậu, đứng trước mặt cậu thể hiện thực lực tỏ tình cấp độ học sinh cấp 2, Châu Kha Vũ trước kia đã từng yêu đương chưa nhỉ? Sao lại kém thế, Trương Gia Nguyên khó hiểu nghĩ.

Vốn đột nhiên chuyển khỏi ký túc, Trương Gia Nguyên nghĩ đây có lẽ là cơ hội Thượng Đế để cậu bình tĩnh một chút, có ý dễ hợp dễ tan đây mà. Nhưng cậu không nỡ, thật sự không ổn thì làm bạn cũng được mà, cậu chỉ là không hy vọng vòng vèo bao lâu cuối cùng trở thành người xa lạ đã từng quen với Châu Kha Vũ là được.

Nhưng, cậu bình tĩnh được một ngày, không bình tĩnh là người nào đó.

“Thật không?” Châu Kha Vũ hỏi cậu, cũng không biết là thật sự không chắc chắn, hay muốn nghe Trương Gia Nguyên nói thêm một lần.

Trương Gia Nguyên không còn kiên nhẫn lườm hắn, “Châu Kha Vũ, em đối xử với anh giống với người khác à? Không phải anh biết quan sát người khác lắm sao?”

Châu Kha Vũ dự tính cả ngày hôm nay, nghĩ đến các khả năng, nhưng tiến triển thuận lợi như vậy vẫn khiến hắn trở tay không kịp, Trương Gia Nguyên của hắn quả thực rất dễ mềm lòng.

“Vậy… Sau này có thể tùy ý hôn em rồi đúng không?” Nói xong, Châu Kha Vũ tiến sát đến trước mặt Trương Gia Nguyên, cự ly giữa đôi môi không quá milimet, cậu trai đang dùng ánh mắt trưng cầu ý kiến của đối phương.

“Này, đằng sau… có người đi qua.” Trương Gia Nguyên theo bản năng lùi về sau một chút.

Châu Kha Vũ toét miệng cười, hắn không quan tâm, nếm một miếng hương vị của của Trương Gia Nguyên, “Anh hận không thể công bố toàn thiên hạ đây này.”

Trương Đằng trước khi đi ngủ lướt vòng bạn bè, Trương Gia Nguyên mới đăng một bài, tiểu tử này hiếm khi đăng liền ngày nha.

Tấm hình là Trương Gia Nguyên ngồi trên xe lăn nghịch ngợm, u uất như bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo, không biết là ai chụp cho cậu.

Hình kết hợp với một câu nói, 「Trương Gia Nguyên giải trừ tự kỷ XD」


➤ Truyện được dịch bởi TTH @bkln.yzl, Minn @yzlyyds và @thenomeanlemon
➤ Truyện được đăng tải tại:
• Facebook bkln.yzl
• Wattpad yzlyyds: tinyurl.com/y4z35bbb
• WordPress thenomeanlemon: nguoiemthuong.home.blog/long-fic
➤ Cover designer: Huhu @bkln.yzl
➤ Cre pic: Radian·弧度制

Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng KHÔNG RE-UP

[TRANSFIC] BỐI RỐI – CHƯƠNG 11

Tên gốc: 慌张
Tác giả: RENE
Editors: bkln.yzl x thenomeanlemon x yzlyyds
Số chương: Chính văn 18 chương, 1 phiên ngoại

Thanh xuân vườn trường | Câu chuyện giản đơn của hai thiếu niên 18 tuổi | Sinh viên thương mại x Sinh viên âm nhạc


11

Châu Kha Vũ nghe thấy thông báo Trương Gia Nguyên và Cam Vọng Tinh rút lui thì kinh hãi, ngay cả Rikimaru cũng đứng ngơ người trên sân đấu mở to mắt hỏi, “Vừa rồi nghĩa là sao đấy?”

Châu Kha Vũ lau mồ hôi để bản thân mình bình tĩnh trở lại, thở hổn hển nói, “Gia Nguyên và Cam Vọng Tinh rút lui, không biết đã xảy ra chuyện gì nữa.” Nói xong, Châu Kha Vũ lại nhìn sang sân thi đấu của Trương Gia Nguyên, bên đó đang bu đầy người, hắn nhìn không rõ lắm.

Anh Phong quay sang hô lên với Châu Kha Vũ và Rikimaru, “Tiếp tục đấu đi, đừng để bị phân tâm! Trương Gia Nguyên bị thương, chắc không sao đâu.”

Châu Kha Vũ nghe xong thì nào có tâm trạng thi đấu tiếp nữa, cả mặt viết đầy lo lắng, chạy tới hội ý với Rikimaru một lúc rồi cả hai cùng giơ tay ra hiệu xin tạm dừng, sau đó hắn chạy như bay tới sân của Trương Gia Nguyên, lúc tới nơi thì Trương Gia Nguyên đã được cáng cứu thương đưa đi, một em gái cùng đội thì ngồi khóc ở một bên. Châu Kha Vũ sốt ruột quay đi quay lại, phát hiện Cam Vọng Tinh đang ngồi ở trong khu chờ, lát nữa cậu ta còn một trận đơn nam bán kết, Cam Vọng Tinh là người của khoa thể dục, khá là am hiểu về các chấn thương do vận động, nói với Châu Kha Vũ rằng Trương Gia Nguyên chỉ bị thương nhẹ ở dây chằng mà thôi, chưa đến nỗi bị đứt. Có điều Châu Kha Vũ chỉ nghe lọt nửa câu sau, cho đến khi cả người bị anh Phong lôi về sân đấu thì ba hồn bảy vía đều bay đi mất rồi.

Quay lại trận đấu, Châu Kha Vũ liên tục tiếp không được ba quả, anh Phong cũng chửi thề không ngớt, tính tình Rikimaru rất tốt, chỉ vỗ vai hắn rồi nói, “Châu Kha Vũ, focus!” Rikimaru chỉ vào cây vợt cầu lông trên tay hắn, “Anh thấy rồi, là em ấy tặng phải không.”

Châu Kha Vũ ủy khuất gật đầu, hắn cảm thấy rất mệt mỏi, thế nhưng đều đi tới bước này rồi, không thể để thất bại trong gang tấc được.

Châu Kha Vũ và Rikimaru cuối cùng vẫn tiến thẳng vào chung kết, giành được thắng lợi khó khăn hơn dự đoán, nhưng tốt xấu gì cũng là thắng. Anh Phong nói bọn họ biết Trương Gia Nguyên bị căng dây chằng, cậu bị thương khi cứu bóng, thường ngày trông Trương Gia Nguyên cà lơ phất phơ vậy thôi, chứ vào trận thật rồi thì như sói ấy, liều thì liều nhưng kinh nghiệm không đủ. Trận đấu ngày hôm qua đã tốn không ít sức, cuối cùng Tinh Hỏa Liêu Nguyên chỉ được hạng 4, không có cơ hội được chạm vào huân chương. Mặc dù rất tiếc, nhưng chí ít thì Trương Gia Nguyên và Cam Vọng Tinh cũng đã loại được tuyển thủ hạt giống số một, thu được về một đống fan, cũng loại bỏ được chướng ngại lớn nhất trên con đường giành giải quán quân của Châu Kha Vũ và Rikimaru.

Châu Kha Vũ nghe anh Phong phân tích chuyện thi đấu xong, cười như không cười, “Trận nam đơn của Cam Vọng Tinh cũng đã vào chung kết rồi, cho nên Trương Gia Nguyên là kẻ xui xẻo à?”

Anh Phong vỗ vỗ Châu Kha Vũ, “Em giúp cậu ấy lấy lại điểm số đi, cùng nhau chiến thắng!”

Oscar nói cho Châu Kha Vũ biết là Trương Đằng và Phó Tư Siêu đã đi trông Trương Gia Nguyên, Trương Gia Nguyên đã tiêm thuốc giảm đau cũng đã xử lý xong vết thương, chắc là đã được đưa về phòng y tế của đại học S rồi. Trận chung kết tối chủ nhật, anh trai của Châu Kha Vũ cũng đến xem. Trận đấu cuối cùng không hề đặc sắc như đã tưởng, thi đấu đến tận giờ phút này sức lực đã có chút rã rời, ngay từ hiệp đấu đầu tiên Rikimaru đã chiếm ưu thế, sau đó giành được chiến thắng dễ như trở bàn tay. Trận chung kết đơn nam của Cam Vọng Tinh thất bại, chỉ được hạng hai. Trên nghi thức trao giải, phó hiệu trưởng của đại học S và chủ nhiệm lớp quốc tế cùng mọi người chụp một bức ảnh, Rikimaru giơ cao chiếc cúp đồng đội nam, Cam Vọng Tinh cầm huy chương đồng, chỉ có mỗi Châu Kha Vũ đeo huy chương vàng trước ngực là cười có hơi gượng ép, ai kêu Trương Gia Nguyên không thể có mặt ở đây cơ chứ.

Oscar và Châu Kha Vũ trở lại khu khán đài, Oscar nói đến đây thi đấu hai ngày, đặc sắc nhất vẫn là trận 8 vào 4 của Cam Vọng Tinh và Trương Gia Nguyên, Châu Kha Vũ không biết suy nghĩ cái gì mà lại không trả lời.

Anh trai Châu Kha Vũ đã thuê một phòng VIP, nhất định muốn chúc mừng Châu Kha Vũ, tiện thể mời cả đội cổ động viên của Châu Kha Vũ đi ăn khuya. Mọi người vây quanh Châu Kha Vũ, nhân vật chính lúc này đã nhận được tin nhắn wechat báo bình an của Trương Gia Nguyên, vẫn an toàn và lành lặn, Châu Kha Vũ mới yên tâm được một chút. Châu Kha Vũ nhớ lại cái đêm vào ngày đầu tiên mà hắn và Trương Gia Nguyên gặp nhau, Trương Gia Nguyên bị ngã chổng vó ở một bên, nửa đêm hắn đưa Trương Gia Nguyên đến bệnh viện chụp CT, sau đó vẫn là Trương Đằng ở lại trông coi, còn Châu Kha Vũ cứ như một người ngoài cuộc.

Lần này Trương Gia Nguyên lại bị thương ở chân, trước đó là đầu gối, bây giờ là cổ chân. Trương Gia Nguyên cứ nói mình được phân vào căn ký túc xá này là gặp may, nhưng xem ra xui xẻo của người này cũng không vừa đâu, sao mà cứ hết bị thương chỗ này tới bị thương chỗ kia, ngay cả mấy con muỗi cũng không tha cho cậu.
Lần sau hắn nhất định phải ở bên cạnh chăm sóc cậu, à không, không được có lần sau.

Châu Kha Vũ đi phía sau mọi người, hắn đột nhiên kéo Oscar, “Vương Chính Hùng…”

“Có thể nào gọi tên thật Oscar của anh được không?” Oscar nhận ra Châu Kha Vũ không hề vui vẻ vì giành được quán quân, tâm trạng cứ như treo ngược cành cây.

“Anh nói xem, rất thích một người, trong lòng có phải cảm thấy bối rối lắm không?”

Châu Kha Vũ hỏi Oscar.

Trương Gia Nguyên vốn phải ở lại phòng y tế, nhưng cậu cứ khăng khăng đòi về ký túc xá, lúc chập tối trở lại ký túc xá, dì quản lý và giáo viên của phòng chiêu sinh đang đứng nói chuyện phiếm trước cửa ký túc, dì quản lý thấy Trương Gia Nguyên chống gậy đi tới thì vội vàng chạy tới, “Gia Nguyên Nhi của dì, sao thế này?”

“Thi cầu lông bị thương ạ, không phải bị loại đâu…” Trương Gia Nguyên khoát tay, chứng tỏ bản thân không sao.

“Ai da, chơi thể thao cần gì phải liều mạng tới vậy hả! Chân tay bị thương hết rồi này.” Dì quản lý đau lòng sờ đầu Trương Gia Nguyên, có cao 1m85 thì trong mắt dì cậu vẫn là một cục cưng.

Thầy chiêu sinh đang chờ Trương Gia Nguyên, không hề biết thằng nhóc này đi tham gia thi đấu thể thao, tới tìm suốt ba ngày vẫn không tìm được người, thiếu chút nữa đã lỡ chuyện lớn, mặc dù thằng nhóc trước mặt đi đứng không tiện, thế nhưng vẫn có chuyện phải dặn dò, nói với Trương Gia Nguyên, “Em là Trương Gia Nguyên phải không, thấy có chuyện muốn trao đổi với em một chút, thực ra cũng chẳng có gì to tác đâu, chỉ là thông báo trước một tiếng, em tới đó chào hỏi thôi.”

Trương Gia Nguyên không rõ tình huống, “Thầy nói đi ạ?”

“Là thế này, thứ hai tuần sau sẽ có một nhóm sinh viên trao đổi từ Âu Mỹ tới đại học S báo danh, em cũng biết tình hình dịch bệnh thế này đến được đây cũng không dễ, đến Giáng Sinh thì bọn họ sẽ về nước, thời gian cũng chỉ có một tháng rưỡi thôi. Lãnh đạo trường nói rồi, phải đón tiếp mấy cô cậu này thật tốt, điều kiện chỗ ở cũng phải sắp xếp hợp lý một chút. Tổng cộng có bảy người, ký túc xá nghiên cứu sinh năm nay không phải vẫn còn trống đó sao, đúng lúc chỉ còn lại ba phòng đôi, thiếu một phòng. Ký túc xá của em và Châu Kha Vũ đã được phê duyệt, có một sinh viên cũng vừa hay đến từ Mỹ, tên là Mika, nghe nói tính cách khá hướng nội, Châu Kha Vũ cũng quốc tịch Mỹ, chắc là có thể ở chung được.”

Trương Gia Nguyên nghe hiểu, căn hào trạch có được nhờ may mắn này, nói không chừng vận may gì cũng dùng hết sạch rồi, cũng may là năng lượng may mắn của Châu Kha Vũ vẫn khá dài.

“Không cần lo quá đâu, em là người của khoa âm nhạc, bên khoa của em có một sinh viên vừa mới thôi học, ký túc xá bốn người có giường trống. Em có thể dọn sang đó ở tạm một thời gian, chờ tới khi Mika trao đổi xong thì em có thể dọn về đây. Tiền thêm mà em đã đóng cho trường, trường sẽ trả lại cho em.”

Trương Gia Nguyên nghe lời gật đầu, ngay cả tiền mà trường cũng nói sẽ trả cho cậu, chẳng lẽ cậu còn lưu luyến gì nữa hay sao.

Nhưng mà hai tuần này, quá xui xẻo rồi, làm chuyện gì cũng xui, uỷ khuất đến mức Trương Gia Nguyên cay sống mũi.

Trương Gia Nguyên nhìn ra được thầy chiêu sinh khá là gấp, nếu không cũng không ở lại đây chờ cậu tới giờ này, “Ngày mai tới báo danh, vậy thì hôm nay em cũng nên dọn đi rồi ạ?”

Thầy chiêu sinh có chút ngượng ngùng, cảm ơn Trương Gia Nguyên thông tình hợp lý, “Gia Nguyên hiểu chuyện quá, giúp được cho thầy nhiều lắm đấy. Tốt nhất là nên dọn đi ngay hôm nay, ngày mai sinh viên tới báo danh, ký túc xá phải trống, nếu chân của em không tiện thì thầy tìm đồng nghiệp nam tới giúp em nhé.”

Trương Gia Nguyên tỏ vẻ không cần, “Em tự làm được rồi ạ, có anh em tới giúp.”

Trương Gia Nguyên gửi tin nhắn báo bình an cho Châu Kha Vũ, Châu Kha Vũ nói hắn và Rikimaru thắng 2:1 rồi, còn gửi thêm một tấm ảnh chụp tập thể, chỉ thiếu có mỗi một người, sau đó còn nói muốn photoshop đầu của Trương Gia Nguyên vào nữa. Trương Gia Nguyên biết kết quả thì rất vui, không chỉ có tự hào về Châu Kha Vũ, mà còn thấy vui cho Cam Vọng Tinh, Cam Vọng Tinh cũng đã cầm huân chương đồng trên tay, không tính là không thu hoạch được gì, không biết cây vợt cầu lông cậu tặng cho Châu Kha Vũ có hữu dụng hay không nữa, dù sao thì vợt mới không dễ đánh.

Trương Gia Nguyên nhìn hào trạch của mình và Châu Kha Vũ, hít sâu một hơi, tâm tình có chút chua xót khó chịu, gọi Trương Đằng và Phó Tư Siêu tới giúp cậu dọn đồ. Thầy chiêu sinh cũng đã nói, thật ra thì sinh viên ngoại quốc cũng chỉ chiếm dụng ký túc xá tới Giáng Sinh mà thôi, tính tới tính lui cũng chưa được hai tháng, không cần phải dọn hết đồ đi. Trương Gia Nguyên chỉ huy Trương Đằng và Phó Tư Siêu ném hết quần áo của cậu vào hành lý, còn mấy món đồ cậu và Châu Kha Vũ dùng chung, mấy món đồ không biết là của ai, chiếc máy hát đĩa than, bếp điện hồng ngoại và cả cái nồi nhỏ của cậu nữa, đều để lại hết trước cửa phòng Châu Kha Vũ.

Bác sĩ đã dặn Trương Gia Nguyên phải tĩnh dưỡng vết thương ở chân cho tốt, Trương Gia Nguyên cảm thấy bản thân mình đồng da sắt, lúc tâm trạng không tốt rất thích làm khó bản thân. Vừa chống gậy vừa vác guitar trên lưng xuống lầu, nhưng ai ngờ lại trượt tay, cây guitar trực tiếp từ trên cầu thang tầng hai lăn xuống cửa tầng một.

Trương Đằng và Phó Tư Siêu từ ký túc xá mới của Trương Gia Nguyên quay trở lại thì phát hiện Trương Gia Nguyên đang ngồi đàn guitar ngay trước cửa ký túc xá nghiên cứu sinh, Trương Đằng cũng bội phục với nhã hứng của Trương Gia Nguyên luôn, “Gia Nguyên, không nỡ dọn đi sao? Đang đàn một khúc từ biệt à.”

Trương Gia Nguyên mím môi, “Bạn gái của em xảy ra chuyện rồi, bây giờ em không đùa nổi đâu.”

“Chuyện gì đấy?” Trương Đằng nhìn ra Trương Gia Nguyên đang không vui thật.

“Guitar bị nứt một đường rồi, âm không chuẩn nữa.” Guitar mộc có túi bảo vệ, cũng may chỉ bị nứt một đường nhỏ, Trương Gia Nguyên đàn mấy âm, vẫn có ảnh hưởng tới âm sắc, cây đàn này đã ở bên cậu năm năm, quý giá giống như bạn gái mối tình đầu vậy đó.

Trương Gia Nguyên chấp nhận sự thật, chụp một bức ảnh cho cây guitar của mình, cũng lâu rồi chưa update gì trên vòng bạn bè, cậu đăng một status mới.

Kèm theo là bức ảnh chụp cận cảnh cây guitar.

Caption viết, 「Trương Gia Nguyên tự kỷ rồi.」


➤ Truyện được dịch bởi TTH @bkln.yzl, Minn @yzlyyds và @thenomeanlemon
➤ Truyện được đăng tải tại:
• Facebook bkln.yzl
• Wattpad yzlyyds: tinyurl.com/y4z35bbb
• WordPress thenomeanlemon: nguoiemthuong.home.blog/long-fic
➤ Cover designer: Huhu @bkln.yzl
➤ Cre pic: Radian·弧度制

Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng KHÔNG RE-UP