[TRANS][Vũ trụ hồng hoang] Chim di trú

Tác giả: 今天也很好地活着
Dịch thuật, hiệu chỉnh: @thenomeanlemon
Tag: Hiện thực, HE

Mừng ngày Liên Minh Khí Vận lại tiếp tục đi fes, chuẩn bị đi tour lưu diễn thứ 2

「 Nắm hay buông, là bởi vì càng yêu nhiều hơn nữa 」

1
“Gấu nhỏ, mùa đông sắp tới.”

Gần đây Hồ Vũ Đồng luôn nói câu này, lặp đi lặp lại, vừa tỉnh ngủ liền nói, trước khi ngủ cũng nói, thậm chí lúc vội vàng đến phòng học báo cáo, trên đường đi anh cũng nói. Bất kể là ngồi trước sau hay ngồi bên cạnh nhau, Điền Hồng Kiệt thỉnh thoảng sẽ nghe được anh ung dung nói một câu như vậy. Để mà nói thì, nếu đi kèm với xưng hô, sẽ là câu nói mang tính định hướng rất cao, thế nên những người đồng đội quay người nhìn ra cửa sổ ngắm cảnh, hoặc đeo tai nghe chân rung theo nhạc. Chỉ có tài xế là người duy nhất không ngượng ngùng, toàn bộ tâm trí đặt vào đoạn đường trước mắt, không thèm chú ý đến mấy thứ âm thanh vụn vặt đằng sau.

“Vâng.”

Trước mặt người khác, Điền Hồng Kiệt không giống như trước kia, không thể thoải mái tiếp nhận Hồ Vũ Đồng, có thể đáp lại một tiếng như thế đã là chuyện khó khăn rồi. Hồ Vũ Đồng ngồi trong xe cũng đội mũ, lúc cúi đầu còn đè mũ thấp xuống không để người khác nhìn ra được biểu cảm trên mặt,  Điền Hồng Kiệt không hiểu sao lại cảm nhận được sự sa sút trong cảm xúc của Hồ Vũ Đồng. Thế nhưng bọn họ người ngồi trước người ngồi sau, cậu nhìn qua kính chiếu hậu, túng quẫn không biết phải làm sao.

Nhân sinh là dòng nước chảy xiết, lúc mới bước vào tràn ngập cảm giác mới lạ cùng kích thích. Thế nhưng về sau mới biết, bị ép buộc phải trưởng thành có bao nhiêu đau khổ.

Tiết mục biểu diễn đầu tiên, Điền Hồng Kiệt mang tâm thế đi được tới đâu hay tới đó. So với tranh nhau thắng thua, cậu chỉ muốn thu thập thật nhiều kinh nghiệm, giống như một tác giả muốn viết sách cũng cần một lượng tài liệu khủng lồ. Điền Hồng Kiệt mười chín tuổi, thích nghe chuyện xưa, thích nói chuyện xưa, muốn viết chuyện xưa của chính mình.

Nhưng cuối cùng, cậu cũng không thể viết xong cuốn sách của chính mình.

Thời gian quá ngắn, cuộc thi quá vội vàng, ngay cả khoảng trống để cậu mở miệng thở một hơi thoải mái cũng không có.

Điền Hồng Kiệt cũng biết ít nhiều chuyện mọi người thảo luận trên mạng, nói là Hồ Vũ Đồng đang viết một cuốn sách gọi là Điền Hồng Kiệt, nói rằng nét bút đậm nhất trên trang giấy là do Hồ Vũ Đồng vẽ, cũng là nét đầu tiên.

“Lão Hồ.”

Rất lâu không được Gấu nhỏ chủ động bắt chuyện, Hồ Vũ Đồng giây trước còn mơ màng, giây sau đã tỉnh táo ngước lên, hơi nước lấp lánh cũng không thể che khuất đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào Điền Hồng Kiệt, “Ừ?”

Điền Hồng Kiệt lắc đầu một cái, biểu cảm trên mặt dịu lại, “Không có gì.”

Đây là sự dịu dàng chỉ dành cho Hồ Vũ Đồng của Điền Hồng Kiệt, không nói nhiều lời, nhưng lại vô cùng hiệu quả, bầu không khí trong xe dịu đi không ít. Triệu Kha vẫn đeo tai nghe, đôi mắt chế giễu nhìn bọn họ phán xét một cái rồi lại tiếp tục đắm chìm trong thế giới của mình.

Cuối cùng một câu chuyện hay không phải là có thể viết xong trong ba bốn tháng, Điền Hồng Kiệt tựa lưng vào cửa sổ, cậu có thể cảm nhận được ánh mắt của Hồ Vũ Đồng thỉnh thoảng nhìn sang, ánh nhìn phá vỡ không khí, mang đến cảm giác tê dại, đập vào mặt, dường như có thể cảm nhận được khoảng cách giữa hai người, cảm nhận được hơi thở của Hồ Vũ Đồng bên tai.

Không khỏi làm người ta ngứa ngáy khó chịu.

Điền Hồng Kiệt lặng lẽ dời ánh mắt đi chỗ khác, nhưng con ngươi đen nhánh vẫn bị Hồ Vũ Đồng bắt được, cậu nhớ tới một lần vô tình lướt thấy ảnh fans hâm mộ chụp hai người ở sân bay, cậu tưởng rằng vốn dĩ bầu không khí kì diệu này chỉ có thể tồn tại trong vài giây ảnh chụp, hơn nữa phóng to lên mới có thể nhìn thấy tâm tình được thể hiện, nhưng đúng là giây phút ngắn ngủi khi ánh mắt giao nhau, cậu cảm nhận được ánh mắt nóng hổi khó nói nên lời.

Thế nên cậu nhanh chóng di dời ánh mắt, sợ bị ánh mắt của người kia thâu tóm tâm trí.

2

“Gấu nhỏ, dường như mùa đông sắp đến rồi.”

Lại là câu nói này.

Âm thanh từ động cơ máy bay to đến mức Điền Hồng Kiệt ngủ không ngon cũng không thoải mái, cậu nhíu mày, không biết từ lúc nào cả cơ thể đã sát vào người Hồ Vũ Đồng, giọng cũng mang theo âm mũi, “Em biết rồi.”

“Không, em không biết.”
Cổ tay Điền Hồng Kiệt bị Hồ Vũ Đồng bắt lấy, xương cổ tay trẻ trung nhưng cứng rắn của một người đang nằm trong giai đoạn giao giữa một chàng trai thiếu niên và một người đàn ông trưởng thành được vuốt ve thật lâu. Điền Hồng Kiệt cố đè nén sự run rẩy, đồng thời kéo chăn lên, che đi hai cánh tay đang quấn quýt lấy nhau.

Cậu hiểu những lúc thế này phải chiều theo Hồ Vũ Đồng, nếu phản kháng lại có lẽ lúc xuống máy bay, anh sẽ lại chưng ra bộ mặt lạnh lùng như núi băng vạn năm, Điền Hồng Kiệt không sợ chuyện bị anh dỗi, dù sao cũng từng cãi nhau một trận lớn rồi, cậu biết cách dỗ Lão Hồ xù lông như thế nào nhưng không có nghĩa là người khác chịu được cơn thịnh nộ ngầm của anh ấy.

Huống chi, hôm nay cậu cũng muốn gần gũi với Hồ Vũ Đồng.

Thân thể mệt mỏi khiến Điền Hồng Kiệt thả lỏng tâm lý phòng bị trong lòng, cậu theo bản năng ngả đầu lên vai Hồ Vũ Đồng, mái tóc rối cũng đâm vào tai anh, đâm đến ngứa ngáy, Hồ Vũ Đồng đẩy đẩy vai trêu ngươi, rồi nghiêng mặt sang, ngửi ngửi mùi hương mình yêu thích trên tóc của người bên cạnh.

“Mùi này không hợp. Hôm nào rảnh anh mua loại mới cho em.”

Điền Hồng Kiệt bất đắc dĩ thở hắt, di chuyển một chút, tìm chỗ thoải mái nhưng vẫn tựa đầu trên vai anh, “Rõ ràng vẫn là mùi cũ, anh còn muốn thế nào nữa.”

“Anh nghe thấy giống mùi của chai dầu gội đầu Triệu Kha mới mua.”

“Sao anh còn biết cả mùi dầu gội của cậu ấy?” Điền Hồng Kiệt cau mày, cơn buồn ngủ đã đem Điền – thành thục trầm ổn – Hồng Kiệt giấu đi, chỉ còn lại Điền Gấu Nhỏ trẻ con thích so đo, “Em còn không biết cậu ấy dùng mùi gì!”

“Lúc nãy nhiều người, phải chen chúc nên vô tình ngửi được. Gấu giấm chua.”

“Em nào có!”

Bạn nhỏ vô cùng tùy hứng, không chịu thừa nhận, Hồ Vũ Đồng cũng tùy ý cậu, chiều chuộng Điền Hồng Kiệt mang lại cho anh cảm giác thỏa mãn, giống như để viên trân châu quý giá trong tay, dù thế nào cũng là thuộc về mình, độ ấm cũng là do bàn tay mình ấp ủ.

“Lão Hồ.”

“Ừ?”

Mỗi lần Điền Hồng Kiệt gọi Hồ Vũ Đồng cũng chỉ để nghe câu ứng thanh này của anh, còn có tác dụng hơn thuốc an thần và melatonin. Lúc không ở cùng nhau, hai người sẽ gọi điện thoại, cậu gọi một tiếng, Hồ Vũ Đồng liền đáp một tiếng, thẳng đến lúc một trong hai ngủ quên. Có một lần bọn họ mệt mỏi đến mức đều ngủ quên, không ai tắt máy, ngày hôm sau tỉnh dậy, điện thoại đã nóng muốn bỏng tay, sau đó liền cuống cuồng tìm đến Triệu Kha mượn đồ sạc dự phòng đến cứu vớt em dế yêu chỉ còn 12% pin của mình.

Đương nhiên, người luôn mang theo dây sạc điện thoại mỗi khi ra ngoài như Hồ Vũ Đồng thì có bao giờ cần dùng tới sạc dự phòng. Thế nên anh cũng không có. 

Chẳng qua, lúc thấy Điền Hồng Kiệt nhỏ nhẹ lon ton tìm Triệu Kha mượn sạc dự phòng, anh liền gấp rút tìm đến mấy ông anh trai hỏi xem sạc dự phòng của hãng nào tốt nhất. Hội anh trai cũng không biết rõ, nhưng bọn họ nói mỗi hãng có bảng so sánh, trên mạng cũng có nói mấy cái sạc dự phòng kiểu cục gạch xài khá bền, sạc rất nhanh, sau đó còn cẩn thận thảy cho Hồ Vũ Đồng một đường link.

Qủa nhiên anh trai vẫn rất đáng tin.

Hồ Vũ Đồng chốt đơn luôn.

3
“Lão Hồ.”

“Ừ?”

Nhìn gương mặt mơ màng của Điền Hồng Kiệt, Hồ Vũ Đồng nhẹ nhàng xoa xoa tai cậu, nhanh chóng đem đồ bịt tai rút ra, ném xuống đất. Không còn đồ bịt tai, đột nhiên có tiếng nổ vang khiến thân thể Điền Hồng Kiệt run một cái, trong nháy mặt cậu ngồi dậy, tức giận trợn mắt nhìn thẳng vào người đầu têu, “Anh làm cái gì vậy?”

“Vô ý thôi.” Hồ Vũ Đồng xụ xụ mặt, anh dỗ người rất giỏi, nhưng giả bộ ủy khuất để được dỗ, Hồ Vũ Đồng giỏi thứ hai thì không ai chủ nhật. Điền Hồng Kiệt bị vẻ mặt vô tội của anh chọc cho không giận nổi, nhìn thấy anh cũng không có ý định giúp mình nhặt về, cậu lại không hiểu trong lòng người này đang muốn gì. Sợ tí nữa đi qua vùng trời có thời tiết xấu, máy bay lắc lư, đồ bịt tai yêu thích cũng bị đá đi chỗ khác, không thể làm gì hơn ngoài việc khom người tự nhặt nó lên.

“Anh…!”

Không ngờ Hồ Vũ Đồng cũng cúi xuống.

Điền Hồng Kiệt toan ngồi dậy thì bị kéo lại, lúc Hồ Vũ Đồng đã cương quyết làm gì đó thì khí lực lớn đến kinh người, một tay làm bộ lơ đãng kéo chăn lên, vừa vặn che khuất Điền Hồng Kiệt, một tay khác đi từ bả vai đến sau tai cậu, nhưng không nóng nảy mân mê rái tai Điền Hồng Kiệt, chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra, “Đưa anh cái đó đi.”

Điền Hồng Kiệt mấp máy, đưa đồ bịt tai vừa nhặt lên, chờ anh thay mình đeo vào, tiếng sấm chớp đã không còn lớn, nhưng tiếng tim đập thì ngày một dồn dập khi nam nhân xích lại gần.

Nụ hôn của Hồ Vũ Đồng vô cùng bá đạo.

Khóe miệng Điền Hồng Kiệt bị cắn, dù chỉ là hai môi dán vào nhau nhưng Hồ Vũ Đồng cũng phải hôn như thể muốn nuốt người đối diện vào bụng. Hơi thở của Điền Hồng Kiệt bắt đầu không ổn định, cậu cho rằng máy bay lại đi qua vùng trời xấu, cho nên mới khiến người ta phải dựa vào tay vịn. Điền Hồng Kiệt bám vào đùi Hồ Vũ Đồng. Đợi Hồ Vũ Đồng hôn đủ rồi, vội vàng áp má vào đầu gối, đôi má bị dồn thành một cục tròn tròn, ngước mắt lên nhìn anh.

“Một lần nữa được không?”
“Em nói gì?”

Mỗi lần nghe Điền Hồng Kiệt to gan nói muốn lần nữa, Hồ Vũ Đồng cũng sẽ kinh ngạc trợn tròn mắt, ánh mắt sáng lấp lánh, giống như con nít bỗng nhiên được thêm một viên kẹo nhỏ. Điền Hồng Kiệt vô cùng yêu bộ dạng đó của anh cho nên mỗi khi hai người gần gũi trong thế giới riêng, cậu sẽ chủ động muốn anh nhiều hơn, thưởng thức dáng vẻ bị lời nói của mình làm cho kinh động rồi lại lén lút vui vẻ của anh.

“Em nói, một lần nữa được không?”

Vừa dứt lời, Hồ Vũ Đồng liền rướn người sang, một lần nữa nhấn chìm Điền Hồng Kiệt trong nụ hôn ướt át của mình, chóp mũi hai người cọ vào nhau. Thế giới nhỏ đằng sau tấm chăn lông được Hồ Vũ Đồng kéo lên được ánh sáng từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào, vô cùng kinh diễm.

“Anh nói xem chúng ta có giống hai con thú sưởi ấm nhau trong một hang động trên núi cao không?”

Điền Hồng Kiệt luôn lơ đãng nói ra những lời rất lãng mạn, giống như một quyển truyện cổ tích, trời sinh hồn nhiên, thuần khiết mà lãng mạn, dùng những mộng ảo cùng ly kỳ cổ quái để thay đổi một đời người.

“Không giống. Em giống một quyển sách.”

Tay cầm chăn của Hồ Vũ Đồng không thể giữ thêm được nữa nếu không muốn để cả khoang thương gia chú ý đến. Hồ Vũ Đồng dùng thân mình che toàn thân Điền Hồng Kiệt, để cậu tiếp tục yên lặng dán sát vào mình, cái chăn lại rơi trên hai cánh tay đang quấn quýt lấy nhau.

“Giống như mấy thứ mọi người nói trên internet? Quyển sách Điền Hồng Kiệt của tác giả Hồ Vũ Đồng?”

Ngoài dự tính của Điền Hồng Kiệt, Hồ Vũ Đồng chậm rãi lắc đầu phản đối.

“Em là chính em.”

Mặc dù Hồ Vũ Đồng đã từng có ý nghĩ muốn viết một quyển sách hoàn thiện dành riêng cho Điền Hồng Kiệt.

Lúc còn là đội hai người, được Điền Hồng Kiệt tin tưởng lệ thuộc vào đã thỏa mãn sự bất an trong lòng của Hồ Vũ Đồng. Anh đi đâu cũng mang theo Điền Hồng Kiệt, lòng vui vẻ như một đứa trẻ đột nhiên phát hiện ra sau lưng mình mọc thêm một cái đuôi nhỏ, cảm giác mới mẻ cùng yêu thích khiến cho Hồ Vũ Đồng thời thời khắc khắc đều quay đầu lại kiểm tra xem đuôi nhỏ của mình có còn ở đó không.

Hồ Vũ Đồng là người theo chủ nghĩa lãng mạn, một người lấy giấc mơ làm tấm khiên bảo vệ chính mình. Đâu đó trong tim, Hồ Vũ Đồng vẫn luôn giữ lại dáng vẻ ngây thơ của mình nhưng không có nghĩa là anh ngờ nghệch khờ khạo.

27 tuổi không còn là độ tuổi không hiểu rõ thế sự, có những chuyện Điền Hồng Kiệt không hiểu, nhưng Hồ Vũ Đồng lại biết rõ.

Nhưng anh cũng quên mất, người trưởng thành đều muốn trở về làm đứa nhỏ không hiểu chuyện còn trẻ nhỏ thì luôn muốn bản thân sớm trưởng thành.

Trong một show sống còn đấu tranh kịch liệt cũng như vòng giải trí hỗn tạp này, Hồ Vũ Đồng chỉ có thể bảo vệ Điền Hồng Kiệt bằng cách từ bỏ sự bao bọc vô hạn của mình và ép cậu ấy phải sớm trưởng thành. Anh cũng từng trải qua khoảng thời gian dài vật lộn với hai chữ trưởng thành.

Nghe thấy Điền Hồng Kiệt không chút phân vân chọn trưởng thành, dù ngoài mặt vui vẻ nhưng trong lòng Hồ Vũ Đồng vô cùng phiền muộn, nhìn thấy trong đôi mắt cậu tràn ngập sự mệt mỏi, anh hoài nghi có phải anh đang đi quá nhanh, ép buộc những người xung quanh mình quá mức? Anh có nên đi chậm lại hay không?

Thế nhưng anh vẫn tàn nhẫn với chính mình, đứa nhỏ của anh cũng tự mình chịu đựng những giày vò cùng khổ sở, ép buộc bản thân phải sớm trưởng thành, học được cách tự chữa lành, và cuối cùng, cũng chẳng còn là cái đuôi nhỏ luôn đi theo sau anh nữa.

Đứa nhỏ cuối cùng cũng trưởng thành, từ lúc ngước lên nhìn anh trong lần đầu tiên, cho đến lúc đứng bên cạnh anh, cùng anh nâng lên chiếc cúp dành cho band nhạc quán quân và cũng đã biết cách giấu cảm xúc của mình.

Loại cảm giác tê tâm liệt phế khi chiếc đuôi nhỏ dính chặt vào mình đứt lìa, Hồ Vũ Đồng hiểu vô cùng rõ. Dẫu sao con người cũng không phải thằn lằn, huống chi nào có ai biết rằng thằn lằn lúc đứt đuôi có đau hay không?

“Nhưng anh có thể vì em mà viết đoạn mở đầu.”

Lời tựa đầu là vì em mà anh viết ra, đoạn đường kế tiếp chúng ta cùng nhau đi.

Điền Hồng Kiệt hiểu ý anh muốn nói, sự ăn ý của bọn họ sâu sắc hơn những gì người khác nghĩ.

“Anh đã hoàn thành đoạn mở đầu rồi, còn bây giờ em đang viết nên câu chuyện của riêng em, từng nét từng nét, khắc họa anh thật rõ ràng trong câu chuyện đó.”

Điền Hồng Kiệt mân mê lòng bàn tay của Hồ Vũ Đồng, cậu muốn sánh vai cùng anh. Nếu như đời người định sẵn không thể bình thản bên nhau, vậy thì cùng anh ấy đi qua bão tuyết, hứng chịu sự hủy diệt của số phận rồi cùng anh tái sinh.

“Lão Hồ, anh đừng lo về em.”

Điền Hồng Kiệt luôn nói như thế. Cậu luôn tận lực, nói với Hồ Vũ Đồng như thế.

“Mùa đông đến rồi cũng sẽ đi.”
“Em cũng không phải chim di trú.”

Hồ Vũ Đồng nhân cơ hội này chen miệng nói một câu, “Ừ, em là Gấu nhỏ.”

“Này!”

Điền Hồng Kiệt tức giận vì anh cứ thích phá vỡ bầu không khí, đánh anh một cái nhưng tay chẳng có một tí lực nào cả.

“Hừ, được rồi, em chính là Gấu nhỏ.” Điền Hồng Kiệt giận dỗi ngồi tách ra, dựa vào cửa sổ máy bay, quyết định cách xa Hồ Vũ Đồng ba phút, nhưng không quá ba giây đã bị kéo trở về. Tiếp theo là tay trống – ngày càng thuần thục trong việc giả bộ ủy khuất của cậu – làm nũng, “Vậy làm sao bây giờ, Gấu con? Mùa đông sắp tới rồi.”

“Mùa đông tới em cũng sẽ không đi. Chim di trú muốn đến phương nam khi đông tới, bởi vì phía nam ấm áp, nhưng em không cần. Em có thể bên anh cảm nhận bốn mùa.”

Hơn nữa, Hồ Vũ Đồng, người này luôn luôn ấm áp.

Những lời này Điền Hồng Kiệt cảm thấy quá xấu hổ để nói ra, thế nên cậu giấu ở trong lòng, không nói cho anh biết.

“Ý em là anh tính tình sáng nắng chiều mưa trưa râm râm à?”

Rốt cuộc trong não Hồ Vũ Đồng có cái gì mà đem những lời lãng mạn bóp méo thành thế này?

Lần này Điền Hồng Kiệt không thèm khách khí, trực tiếp ra tay búng trán Hồ Vũ Đồng một cái rõ kêu. Thấy biểu cảm đau đớn của anh lại vươn tay xoa xoa như đang nựng thú cưng, “Ý em là, em chọn anh, giống như lúc đầu vậy, vĩnh viễn chỉ chọn anh.”

“Kể cả việc đó đồng nghĩa với việc em phải buông bỏ tự do của mình?”

Dù sự lựa chọn kiên định của Điền Hồng Kiệt khiến Hồ Vũ Đồng rất dễ chịu thế nhưng anh biết, chim di trú là loài chim không chịu sự ràng buộc, tùy tâm sở dục muốn bay đi đâu liền có thể bay đi. Anh sợ rằng mình sẽ là mặt đối lập với tự do, giống như sự lựa chọn giữa trưởng thành và hạnh phúc.

Điền Hồng Kiệt bất lực nhìn vào bầu trời bên ngoài cửa sổ, thật khó mà tin rằng người đàn ông trưởng thành bên cạnh cậu cũng có những lúc lo được lo mất, nhưng suy nghĩ kỹ thì có lẽ là vì anh rất quan tâm đến mình nên mới như thế, Điền Hồng Kiệt lại lặng lẽ bỏ thêm một lập luận vào đề tài nghiên cứu khoa học “Sự đáng yêu của Hồ Vũ Đồng” của mình.

“Đây không phải là hai mặt đối lập nhau. Trưởng thành và hạnh phúc không phải. Anh và sự tự do cũng càng không phải.” Không cần lời nói văn vẻ hoa mỹ, Điền Hồng Kiệt chỉ đơn thuần bày tỏ suy nghĩ của mình. “Hy sinh sự vui vẻ một chút, em có thể trưởng thành, có thể cùng anh sát cánh bên nhau. Hy sinh sự tự do một chút, em có thể bên cạnh anh lâu hơn. Nhưng không có nghĩa là em không vui vẻ, không tự do, anh hiểu chưa heo ngốc.”

Hồ Vũ Đồng chu mỏ theo bản năng, cái hiểu cái không nhưng vẫn gật đầu, trẻ con nói chuyện cũng có lúc triết lý thế này sao. Về mặt tình cảm thì anh có thể “get” được ý cậu nhưng muốn tiêu hóa hết những lời nói kia có lẽ cần thêm một chút thời gian.

“Này, vừa rồi, cuối câu, em mắng anh sao?”

Điền Hồng Kiệt cạn lời trước tư duy nhanh nhẹn của anh, mặt mũi xám xịt, “Anh không muốn em nói tiếng Quảng Đông vì cho rằng em đang mắng anh à.”

“Nhưng lần trước, lúc tụi mình thu âm ca khúc chủ đề, anh hát sai em cũng nói anh như vậy mà?”

“Đúng đúng đúng, làm sao, tới đây em phiên dịch cho anh, vừa rồi em nói anh là heo ngốc(*).”

Chỉ có điều, từ này có bao nhiêu thân mật, chờ ngày Hồ Vũ Đồng tự mình phát hiện ra vậy.

Điền Hồng Kiệt kéo chăn lên cao, co người vào để hưởng thụ sự ấm áp, Hồ Vũ Đồng cảm giác được trên đùi mình là một quả đầu tròn ủm tóc xù, và giọng nói gọi tên anh rất nhỏ, “Hồ Vũ Đồng, Hồ Vũ Đồng.”

Giống như lúc ở sân khấu phân đội em ấy nhỏ nhẹ, kiên định gọi tên anh, vì vậy, anh cũng cúi ngày, đặc biệt dùng câu nói lúc đó đáp lời.

“Có lời gì muốn nói với anh sao, Gấu nhỏ?”
“Ừm.”
“Em muốn nói, nếu em là chim di trú, em cũng không ngại bỏ qua bản năng di cư của mình.”
“Bởi vì so với tự do, em muốn được bên anh hơn.”

End.

(*) Heo ngốc (傻猪): tiếng Quảng Đông, người Quảng dùng từ heo ngốc để bày tỏ tình cảm. Đối với quan hệ tình yêu thì đó có thể là gọi yêu, cũng có thể là trêu người yêu là đồ ngốc vì không nhận ra tình cảm của mình. Ở trường hợp này Điền Hồng Kiệt dùng theo nghĩa thứ hai. (Theo baidu)