Author: linghuan945
Dịch thuật, hiệu chỉnh: thenomeanlemon
Dịch thuật chưa có sự đồng ý của tác giả, mong mọi người không mang đi đâu
Tổng tài Hồ Vũ Đồng x Đại minh tinh Điền Hồng Kiệt
Toàn văn 1w chữ
Song hướng thầm mến – Ngụy gương vỡ lại lành
BGM mình đề cử: Anh đã quen với cô đơn – Soobin Hoàng Sơn
—————————-
“Được được được, em đi dạo gần đây một chút thôi. Mọi người đi về trước đi.”
Hôm nay trăng sáng, vất vả lắm mới có thời gian rảnh rỗi, cậu đột nhiên muốn ở một mình một lúc.
Bây giờ đã là tối muộn, thành phố này vốn đã chẳng ồn áo náo nhiệt, lúc này đây lại càng vắng người.
Điền Hồng Kiệt chậm rãi rảo bước, chẳng biết phải đi đến đâu.
Lúc đi đến cây cầu nhỏ, dừng chân cúi người nhặt một viên đá ném xuống.
Hòn đá nhỏ quấy rầy mặt nước yên ả nên thơ.
Khóe miệng cong dần, cậu lấy điện thoại ra chụp một vài tấm ảnh bầu trời đầy sao, ánh trăng sáng, gió thổi qua mặt hồ gợn sóng.
Vô tình lướt qua khung chat với Hồ Vũ Đồng, ngón tay đột nhiên dừng lại. Hồ Vũ Đồng đi Mỹ đã được hai năm.
Cậu đem mấy tấm ảnh này chỉnh sửa một chút rồi đăng weibo.
“Nhìn kìa, sao sáng đầy trời.”
Đăng xong thì điện thoại báo pin yếu, cậu không thể không nhanh trở về. Điền Hồng Kiệt ngẩng đầu liếc mắt nhìn trời cao cùng bốn bề tĩnh mịch, nhỏ giọng thở dài xem như tạm biệt.
Vừa định bước đi rời khỏi chỗ này thì chân đạp trúng thứ gì đó mềm mềm. Cậu xoay người nhặt lên, là túi gấm Hồ Vũ Đồng đưa cho cậu. Túi gấm do chính tay Hồ Vũ Đồng làm, là một túi vải màu đỏ, có thể bỏ mấy thứ bé bé vào đó để mang theo, bên trên còn thuê mấy chữ tiếng Anh. Hồ Vũ Đồng làm gì cũng giỏi, duy chỉ có việc thêu thùa may vá lại có phần vụng về. Chiếc túi gấm này Điền Hồng Kiệt luôn ghét bỏ chê xấu nhưng mỗi lần soạn đồ cho cậu, anh vẫn sẽ bắt cậu mang theo.
Lần trước sơ ý làm rơi trong đống quần áo diễn xuất, quá nửa đêm cậu vẫn vội vàng gọi cho người phụ trách trang phục. Người kia thấy Điền Hồng Kiệt gấp gáp như vậy tưởng là đồ gì quý giá, lúc tìm thấy anh ta xanh mặt.
Lần này chắc rơi ra lúc Điền Hồng Kiệt lấy điện thoại, may mà phát hiện kịp thời. Nhưng cũng là nói cho cậu biết cậu không nên ném đi, vì có rơi mất thì nó cũng sẽ quay trở về.
Cái túi này dùng nút bấm bình thường không có gì đặc biệt, rất dễ mở nhưng cậu lại chưa từng mở ra xem bao giờ. Hôm nay lại tò mò mở túi, bên trong chỉ có tờ 100 tệ cùng một tờ giấy nhỏ được gấp thẳng thớm.
“Cái này là tiền tiêu vặt, chuyên trị mấy đứa nhỏ ra đường luôn quên mang tiền như em.”
Mực viết có hơi phai đi nhưng vẫn có thể nhìn rõ chữ. Đột nhiên trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót, nước mắt bao quanh hốc mắc.
“Sao sáng, tôi thật sự rất nhớ anh ấy.”
Anh rời đi nhưng chẳng mang theo bất cứ thứ gì, chỉ rút hết toàn bộ hơi ấm trong ngôi nhà của bọn họ đi mất.
Mùa đông sắp đến, Điền Hồng Kiệt xiết chặt áo khoác lại một chút. Bốn phía lạnh lẽo, chỉ có trái tim ấm áp. Cậu bỏ túi vải kia vào túi áo, nơi gần trái tim mình nhất. Dường như làm vậy cậu thấy dễ chịu hơn…
Nương theo ánh trăng sáng cũng có thể thấy trong căn phòng rộng lớn như thế, gương mặt người đàn ông đang nửa nằm nửa ngồi trên giường tái nhợt.
“Tự sát?”
Hồ phu nhân ngồi bên cạnh, người luôn chú ý đến hình tượng ưu nhã như bà vì chặng đường bay dài cũng có chút khó chịu mệt mỏi.
“Không phải, uống thuốc ngủ nhiều thôi.”
Hồ phu nhân chán nản: “Như vậy còn không phải tự sát?”
Hồ Vũ Đồng trầm mặc, quả thật cũng từng nghĩ đến việc này.
“Ba năm rồi, con còn nhớ cậu ta.”
Là câu nghi vấn nhưng cũng là câu khẳng định.
“Cậu ta có thèm nhớ con không? Cậu ta chán ghét con đến vậy mà?”
“Mẹ, người đi tìm em ấy đúng chứ.”
Lúc này đổi lại, người không nói nên lời là Hồ phu nhân. Hồ Vũ Đồng nhìn ra bên ngoài, nơi này chỉ toàn cao ốc, che chắn hết cả bầu trời.
“Thật ra ngay từ đầu con đã đoán được, cách giải quyết vấn đề này của mẹ cùng với lúc cấm không cho con chơi trống giống y hệt, đều là khiến con mất hết tất cả, rồi ngoan ngoãn trở về bên cạnh.”
Ngữ khí nhẹ nhàng tựa như đang kể một câu chuyện bình thường, ru trẻ con ngủ.
“Bố mất đã được sáu năm, cũng là từng ấy năm người liều mạng vì công ty, không tiếc bất cứ giá nào… Hiện tại mọi thứ đã theo ý người rồi…”
“Không không không, không phải…”
Hồ phu nhân điên cuồng lau nước mắt, muốn biện minh giải thích cho chính mình nhưng lại không thể bình tĩnh đối mặt với con trai mình. Hồ Vũ Đồng, con trai bà là đứa nhỏ rất hiếu thuận, tự biết chừng mực. Từ trước đến giờ cũng chỉ nổi loạn hai lần, một lần là muốn bỏ kinh doanh theo học đánh trống và lần thứ hai là đứa nhỏ kia.
Lúc trước vì muốn cản con trai học đánh trống, bà không tiếc tiền cũng chẳng tiếc con, mời hết thầy này đến cô nọ, dạy từ lúc trên trường đến lúc về nhà, để con trai không còn thời gian chơi trống. Về sau phát hiện nó vẫn lén mình chơi trống, bà liền ném con trai qua Mỹ, để nó tự sinh tự diệt.
Bọn họ muốn con trai mình biết khó mà lui, nhưng không nghĩ Hồ Vũ Đồng có thể dựa vào bản thân mà xông pha náo loạn thiên địa đến vậy. Khi đi mới 17 tuổi, năm 19 tuổi tự mình thành lập hãng đĩa cá nhân YU. Cuối cùng vì sự qua đời của bố mà Hồ Vũ Đồng mới đồng ý từ bỏ, trở về tiếp quản công ty gia đình.
“Nhưng con cũng không biết em ấy có thích con hay không.”
Không phải là còn thích không, mà là đã từng thích chưa.
Anh nhớ lại khoảng thời gian hai người còn ở chung một chỗ, những ký ức tốt đẹp trôi qua nhanh như một cái chớp mắt đó liệu có thật không hay đó chỉ là giấc mộng của riêng anh.
Lời của Điền Hồng Kiệt chân thật đến đáng sợ, khiến anh bắt đầu hoài nghi, liệu cậu có thích anh không.
Hồ phu nhân nghe xong cũng biết rõ anh không thể ở đây thêm giây phút nào nữa.
“Chúng ta trở về đi, trở về thăm bố của con dạo này thế nào.”
Nói xong câu này liền quay người đi, lúc đến cửa, cầm tay nắm rồi lại nán lại một chút.
“Mẹ tìm cậu ấy ba lần, hai lần trước có uy hiếp thế nào nó cũng không chịu. Cuối cùng mẹ nói sự hiện diện của nó sẽ cản đường của con.”
Hồ phu nhân thở dài.
“Mẹ xin lỗi, tiểu Đồng.”
Không ai hiểu con bằng mẹ, bà cũng chưa từng hạn chế sự tự do của Hồ Vũ Đồng mà cũng không hạn chế nổi. Hồ Vũ Đồng ba năm qua không về nước cũng không phải vì bà. Mà vì trong lòng luôn trăn trở một chuyện vô cùng quan trọng. Một chuyện mà anh không thể kiểm soát được.
“Anh, tấp vào lề chút đi. Em xuống mua bánh gato.”
“Để anh đi cho.”
“Không, em tự đi. Anh đi về trước đi, từ chỗ này về nhà em cũng không xa lắm.”
Hồ Vũ Đồng rời đi nhưng cậu vẫn giữ thói quen ăn bánh kem dâu, chỉ là ít đến cửa hàng mua trực tiếp mà hầu hết đều là gọi về nhà.
Bước vào cửa hàng, trên cậu còn có hai người nữa.
“Cho một phần bánh kem dâu.”
“Thật xin lỗi, miếng bánh kem dâu cuối cùng vừa được nữ sinh kia mua rồi.”
“À, vậy sao, được rồi.”
Điền Hồng Kiệt nhún vai có chút tiếc nuối, xoay người rời đi.
“Tiên sinh đợi đã.”
Cậu vừa bước một bước thì nhân viên gọi lại.
Nghi hoặc quay đầu hỏi, “Có chuyện gì à?”
“Xin hỏi ngài có phải là Điền Hồng Kiệt không?”
“A… đúng, là tôi đây.”
“À vâng, vậy chờ tôi một chút.”
Một lát sau, người nhân viên kia lấy ra một miếng bánh kem dâu mới.
“Thưa ngài, đây là phần bánh kem dâu của ngài.”
“Tôi? Của tôi sao?”
“Vâng đúng vậy, đây là phần bánh Hồ tổng đặc biệt dặn dò cửa hàng chúng tôi. Mỗi ngày Hồ Diệc Đường đều để lại cho ngài một phần bánh kem dâu.”
Hồ tổng? Hồ Vũ Đồng sao?
“Cách đóng gói này cũng là Hồ tổng dặn dò riêng hay sao?”
Đây là kiểu đóng gói chỉ có lúc Hồ Vũ Đồng mua cho cậu mới có, đã rất lâu rồi Điền Hồng Kiệt không nhìn thấy. Hộp màu đỏ cam, chữ màu xanh đậm, nội dung trên hộp là tiếng Anh.
“Không chỉ là cách đóng gói, ở đây còn có đĩa cùng nĩa dành riêng cho tiên sinh. Mặc dù rất lâu rồi hai người không ghé qua mua nữa nhưng chúng tôi vẫn bảo quản rất tốt.”
“Vì cái gì?”
Nhân viên cửa hàng bị câu hỏi của cậu làm cho sững sờ.
“A… Thương hiệu này là của Hồ tổng, anh muốn hỏi về chuyện này sao?”
Điền Hồng Kiệt kinh ngạc rồi gật đầu nhẹ thay cho lời cảm ơn sau đó cầm bánh kem dâu.
“Cảm ơn.”
“Không có gì, rất mong được chào đón Điền tiên sinh vào lần sau.”
Vẫn luôn để sẵn bánh cùng đĩa nĩa ăn riêng sao.
Điền Hồng Kiệt sao có thể nghĩ rằng có thể gặp lại Hồ Vũ Đồng ở đây.
Hôm nay là tiệc sinh nhật lần thứ 18 cho con gái yêu của đạo diễn Trần Húc. Có lẽ vì định hướng của thiếu nữ này cũng là tiến vào giới showbiz thế nên bữa tiệc hôm nay có rất nhiều công ty giải trí cũng như minh tinh có tên tuổi tham gia.
Nhìn cũng biết đạo diễn Trần đang giúp con mình dọn đường, chuyện không quá xa lạ trong cái giới này.
Năm ngoái Điền Hồng Kiệt lấy được danh hiệu ảnh đế nhờ vào tác phẩm của đạo diễn Trần.
Nhưng cậu không nghĩ Hồ Vũ Đồng cũng tham dự, anh ấy trở về lúc nào vậy? Đã sớm trở về hay nhân dịp này thì về thôi…?
Anh ấy gầy đi thì phải, ánh mắt cũng trầm ổn hơn, miệng cười mà đôi mắt vẫn tĩnh lặng như vậy.
Xung quanh có rất nhiều người đi tới lân la muốn làm quen nhưng Hồ Vũ Đồng đều khéo léo từ chối.
Ngẩng đầu lên liền thấy người kia, anh từ chối những cái bắt tay xã giao kia, cầm ly rượu hướng về phía cậu đi đến. Bước chân chậm rãi rút ngắn khoảng cách của hai người, càng đi càng đến gần. Nhưng Hồ Vũ Đồng không ngờ Điền Hồng Kiệt lại đưa tay ra.
Cậu rất muốn xin lỗi anh, cậu muốn nói cậu rất hối hận, thật xin lỗi. Cậu muốn ôm lấy người đối diện, nói anh biết rằng thiếu anh mỗi ngày trôi qua đều vô vị.
“Xin lỗi, cảm phiền cho đi qua.”
Hồ Vũ Đồng không nhìn thấy cánh tay lạc lõng trên không trung của cậu mà đi vòng qua, đi đến chỗ của đạo diễn Trần đang đứng sau lưng.
Hóa ra cảm giác ngày đó của anh là như thế này sao?
Khí quản như bị ai đó bóp nghẹn, đầu ngón tay đau đớn như có hàng vạn kim đâm, cơn đau theo mạch máu đi thẳng đến trái tim. Nơi ấm áp đang đập từng nhịp kia vỡ nát như chén rượu cay, hàng trăm mảnh vỡ xiên vào từng thớ thịt của cậu, đau đến ngã khuỵu. Đôi chân của Điền Hồng Kiệt vì cơn đau mà nhũn ra. Cậu phải dựa vào chiếc bàn bên cạnh mới miễn cưỡng đứng thẳng người được, cầm ly rượu trong tay, ngửa đầu uống cạn. Hóa ra champagne cũng đắng đến thế.
Đáng lẽ cậu nên chừa mặt mũi cho mình, tự tay đẩy người ta ra xa, hiện tại có tư cách gì xin sự tha thứ của đối phương, vả lại anh ấy tại sao phải bỏ qua quá khứ, một lần nữa ở bên mình.
Bữa tiệc rượu kia cậu chỉ có thể chống đỡ được thêm một lát nữa, qua được nửa buổi liền muốn rời đi.
Nhìn bộ dạng hối hả giống như chạy trốn của cậu, Trần Như cái gì cũng không nói thành lời.
“Em muốn về nhà…” Ngôi nhà có Hồ Vũ Đồng.
Trần Như vuốt tóc cậu, thay cho lời an ủi rồi nhẹ nhàng nói: “Đi thôi…”
Dứt lời, tài xế lái xe rời khỏi buổi tiệc khó chịu đó.
Đứng đợi đèn xanh đèn đỏ, cậu mới phát hiện bọn họ đi đến một nơi rất quen thuộc. Điền Hồng Kiệt sững sờ nhìn Trần Như.
“Đi vào đi, Hồ tổng đang chờ em. Gấu nhỏ, đây là cơ hội cuối cùng, có mấy lời nên nói thì phải nói ra. Còn có…”
Trần Như ngập ngừng, không biết có nên nói hay không.
“Công ty trước kia của tôi là hãng đĩa YU. Tôi trở thành quản lý của em cũng là do Hồ tổng chọn.”
Điền Hồng Kiệt chậm chạp đi đến trước cửa Hạo Diệp Đường, tần ngần nhìn vào nơi từng là địa điểm hẹn hò bí mật của bọn họ đột nhiên không biết phải làm sao.
Dựa vào những gì Trần Như vừa nói, Hồ Vũ Đồng đã biết cậu từ laai.
Nói là địa điểm bí mật nhưng thực chất chỉ là tiệm bánh ngọt dùng kính một chiều thôi. Loại kính mà bên ngoài nhìn vào không được nhưng từ bên trong nhìn ra lại có thể ngắm được hết toàn bộ phố xá, vô cùng thích hợp để hẹn hò.
Cậu hít một hơi thật sâu rồi mới mở cửa.
Hồ Vũ Đồng ngồi bên trong, ánh mắt phóng ra bên ngoài, cậu bước vào cũng không buồn ngoảnh đầu lại nhìn một cái.
Trên bàn là một miếng bánh kem dâu cùng một ly latte.
Hồ Vũ Đồng không thích đồ ngọt. Lúc hai người cùng một chỗ sinh hoạt, Hồ Vũ Đồng uống cafe, cậu ăn bánh kem. Thế nhưng miếng bánh kem đầu và cuối sẽ đều cho Hồ Vũ Đồng.
Người ta nói, miếng đầu là miếng ăn ngon nhất và miếng cuối là miếng ăn không nỡ nhất. Thế nhưng cậu đều đưa cho anh.
Miếng bánh kem trên bàn cũng khuyết mất một góc.
Điền Hồng Kiệt ngồi xuống, đối diện với anh, kéo miếng bánh về phía mình. Cầm nĩa xắn một miếng bánh, chữ HYT in nổi cấn vào tay cậu hơi nhói.
“Đã lâu không gặp…”
Hai người cứ ngồi im lặng thế một lúc lâu, Điền Hồng Kiệt cuối cùng cũng chịu thua mở miệng trước.
“Không phải vừa gặp nhau sao.”
Hồ Vũ Đồng nói, trong giọng còn có ngữ điệu trào phúng.
Điền Hồng Kiệt xấu hổ cúi đầu, ăn một miếng bánh kem để ép sự chua xót trong lòng xuống.
Bên ngoài màn hình lớn là đoạn quảng cáo cho một hãng mỹ phẩm mà Điền Hồng Kiệt là đại diện.
Người lúc trước đối diện với bạn diễn là nữ cũng lúng túng không biết phải phối hợp như thế nào, giờ đây đã có thể một mình diễn xuất bình thản ung dung, không hề gượng gạo.
Cũng không ngoa khi nói Điền Hồng Kiệt là diễn viên trời sinh.
Hồ Vũ Đồng thu lại ánh nhìn, quay lại nhìn thẳng vào Điền Hồng Kiệt.
Tiểu hài tử dùng sức cúi đầu, chuyên chú ăn bánh kem, khóe mắt đỏ ửng giống như chịu rất nhiều ủy khuất. Nhưng chẳng phải người chịu ủy khuất là anh sao?
“Ngày đó cậu bảo Triệu Kha gọi tôi ra đúng chứ.”
Ngày đó trở về quán bar anh liền cảm thấy kỳ lạ, mình với Triệu Kha cũng không tính là quan hệ thân mật. Đột nhiên cậu ta mời anh đến quán bar, cố ý mời rượu còn có Điền Hồng Kiệt, sớm không tới muộn không đến, lại bước vào đúng lúc anh thú nhận tình cảm.
Điền Hồng Kiệt không có lời nào để nói, rầu rĩ gật đầu.
“Vì cái gì?”
“Em không có cách nào…”
Vừa mở lời, giọng liền trở nên nghẹn ngào, giương mắt nhìn Hồ Vũ Đồng nhằm ngăn cản bản thân rơi lệ.
“Vì tương lai Hồ thị? Không biết cậu là người cao cả vĩ đại như thế đấy.”
Anh vẫn như cũ, có thể dùng lời nói hùng hổ dọa người, giống như tát vào mặt Điền Hồng Kiệt hai cái. Cậu xoa xoa má, không thể nói được gì. Một giọt nước mắt từ mắt trái lăn dài, rơi thẳng xuống bàn, không cách nào che giấu.
“Tại sao trở về…”
Điền Hồng Kiệt ổn định cảm xúc, mở miệng hỏi.
“Về tảo mộ…”
“Thật xin…” lỗi
Điền Hồng Kiệt định xin lỗi vì câu hỏi thiếu tế nhị của mình lại nghe thấy Hồ Vũ Đồng tiếp tục nói.
“Và trở về tự mình chuốc lấy cực khổ…”
Trở về tìm một người có khả năng không thương mình còn không phải là tự chuốc lấy cực khổ sao?
Anh nói xong, giữa hai người lại là một khoảng lặng thật lâu.
“Bánh kem này ăn rất ngon…”
Vẫn là Điền Hồng Kiệt mở lời, nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Hồ Vũ Đồng, cậu tiếp lời
“Tiệm này do anh mở mà, bánh kem trước kia em ăn chắc chắn do anh làm.”
Cho nên không phải là cậu bị ảo giác, hương vị bánh không giống nhau là sự thật.
“Vậy cậu biết tại sao tôi chọn tên Hạo Diệp Đường không?”
Hồ Vũ Đồng nhìn chằm chằm, chỉ chờ cái lắc đầu ngơ ngác của cậu để nói tiếp.
“Hạo Diệp Đường, viết tắt là HYT, Hồ Vũ Đồng… Nhưng thật ra tôi thích cái tên khác của nó hơn, Hồ Dư Điền, đây cũng là cái tên ban đầu tôi muốn đặt. Tiệm bánh này, tôi mở ra từ sáu năm trước.”
*Hu Yu Tian = 胡与田 = Hồ Dư Điền: Vừa mang nghĩa là Hồ cho Điền, vừa mang nghĩa là Hồ cùng Điền. Tiệm bánh này mở ra cho Điền Hồng Kiệt, cũng là mở ra để Hồ và Điền ở bên nhau.
Hồ Vũ Đồng vẫn chưa dừng nói dù Điền Hồng Kiệt đã ngây người
“Tôi yêu em còn lâu hơn em nghĩ.”
Khi đó, năm thứ hai sau khi xuất đạo liền được Trần Như dẫn dắt, điều này hiện tại đã rõ lý do.
“Vậy sao hồi đó anh không hay tìm em…”
“Năm đó bố qua đời, có quá nhiều việc cần xử lý.”
Hồ Vũ Đồng dừng một lúc rồi mới tiếp lời
“Cậu biết không? Việc tôi có đi nước Mỹ hay không cũng không quan trọng, nhưng cuối cùng tôi vẫn đi là bởi vì lúc đó tôi rất hoang mang, muốn tĩnh lặng suy nghĩ rốt cục cậu có thích tôi hay không, một năm là quá ngắn nhưng ba năm lại quá dài. Có phải cậu biết rõ bản thân có thể dễ dàng đem tôi xóa sạch khỏi cuộc đời của mình, thế nên mới chọn cách tàn nhẫn như vậy để tôi rời đi. Tôi đối với cậu không chỉ yêu, mà còn hận đến tột cùng.”
Thân thể Điền Hồng Kiệt nghe xong liền run rẩy đến không cách nào khống chế, nước mắt cũng không thể kiểm soát.
Mặc kệ là vì lý do gì, những lời khó nghe lúc trước cậu nói với Hồ Vũ Đồng đều là lỗi của cậu. Thế nhưng, có lẽ cuộc đời này vẫn còn ưu ái đứa nhỏ ngốc này, anh vẫn trở về…
Điền Hồng Kiệt vội vàng lau sạch nước mắt, đẩy bánh kem đến trước mặt Hồ Vũ Đồng, nở một nụ cười gượng gạo.
“Lão Hồ, anh biết tại sao em thích ăn bánh kem dâu không?”
Hồ Vũ Đồng nhíu mày.
“Dâu tây, trong tiếng Quảng Đông có ý nghĩa là “Sĩ đa ty lê”, có nghĩa là đã xảy ra nhiều thứ tốt đẹp thì đừng rời xa nha… Je t’aime”
Điền Hồng Kiệt thở một hơi, run rẩy nói ra câu này.
Từ tiếng Pháp này xuất hiện trên hộp đựng bánh của riêng cậu, túi đựng đĩa nĩa của riêng cậu.
Về sau cậu mới biết đó không phải là tiếng Anh, mà là tiếng Pháp, có nghĩa là “Tôi yêu em”.
Cậu chưa từng đối diện Hồ Vũ Đồng thể hiện tình yêu của mình quá rõ ràng thế nhưng khoảng thời gian bên cạnh anh, chưa một phút nào cậu không tràn ngập tình yêu. Hiện tại cậu cảm thấy, lời yêu này là thứ bắt buộc phải nói ra.
“Anh… Em rất thích anh… Em rất hối hận, rất nhớ anh… Chúng ta hẹn hò đi.”
Lúc này, đổi lại là khóe mắt của Hồ Vũ Đồng phiếm hồng.
Quanh đi quẩn lại, cuối cùng bọn họ cũng trở về xuất phát điểm. Những tâm tư nặng trĩu cùng nỗi nhớ đầy vơi suốt ba năm nay, chỉ bằng một câu nói liền tan thành mây khói.
“Tụi nhỏ lại tặng đồ?”
Hồ phu nhân cứ lâu lâu lại thấy trên bàn có một hộp quà. Hồ Vũ Đồng và Điền Hồng Kiệt một tháng này luôn tặng quà cho bà.
Ban đầu bà còn tưởng là Hồ Vũ Đồng tùy tiện đem sang, cho đến khi thấy trên bàn có hai loại tổ yến khác nhau. Lúc đó bà mới biết hai đứa nhỏ kia còn không bàn với nhau, từ trước đến giờ, quà xuất hiện trong nhà đều là do Điền Hồng Kiệt chọn rồi gửi biếu bà.
Bà còn hiện tại hoàn toàn có thể phân biệt được đâu là quà của Hồ Vũ Đồng, đâu là của Điền Hồng Kiệt.
Nếu là Hồ Vũ Đồng thì quà rất tùy tiện, mua vội rồi đem sang.
Ngược lại, Điền Hồng Kiệt thì tỉ mỉ chọn lựa rồi đóng gói đẹp đẽ mới biếu bà.
Con ruột còn không bằng con dâu! Hồ phu nhân khẽ thở dài.
“Bà Trương, ngày mai gọi chúng nó về ăn cơm.”
Bà đối với đứa trẻ kia quả thực rất có lỗi. Cậu có thể gạt bỏ hiềm khích lúc trước của bà thì bà có lý do gì để từ chối tình yêu của con trai mình và đứa trẻ ấy. Huống chi hai người yêu nhau thật lòng, xã hội này còn quá nhiều người, quá nhiều tình huống thử thách tình yêu đó. Bà không muốn bản thân cũng trở thành một trong số đó.
“Phu nhân, người…”
Vú Trương là người chứng kiến quá trình trưởng thành của Hồ Vũ Đồng, nhớ tới khoảng thời gian Hồ Vũ Đồng đòi học trống cho đến chuyện này, sự thay đổi của Hồ phu nhân quả thực là một niềm vui ngoài ý muốn.
Hồ phu nhân nhìn ra ngoài cửa sổ, xuân đã đến rồi. Trên cây cũng bắt đầu mọc chồi non.
“Ngày trước có hai người đàn ông yêu tôi. Bây giờ trời cao đã lấy đi một người nhưng tôi vẫn được hai người đàn ông yêu thương kính trọng. Tôi nên trân trọng đãi ngộ này.”