Tên gốc: 慌张
Tác giả: RENE
Editor: bkln.yzl x thenomeanlemon x yzlyyds
Số chương: Chính văn 18 chương, 1 phiên ngoại
Thanh xuân vườn trường | Chuyện cũ của hai thiếu niên 18 tuổi | Sinh viên thương mại x Sinh viên âm nhạc
01
Tháng 8 cuối hạ, Đế Đô vẫn còn chút khô nóng dư âm của mùa hạ, Châu Kha Vũ vừa từ Mỹ về, phải cách ly ở khách sạn hai tuần. Sau khi một hành khách cùng chuyến bay có kết quả dương tính, cậu phải trở về trung tâm phòng chống dịch bệnh truyền nhiễm và cách ly thêm hai tuần nữa. Nhập học trễ cũng có cái lợi của nó. Cậu nghe Oscar nói rằng kì quân sự của đại học S vô cùng tàn nhẫn. Trời nóng như vậy, một đám người cảm nắng té xỉu, phỏng chừng cậu tới cũng như thế, lúc đó thì thể diện mất sạch sẽ.
Lão sư quản lý tân sinh viên nói chỉ có hai học sinh đăng ký trễ, và họ phải làm thủ tục nhập học vào cùng một ngày. Đáng lẽ, Châu Kha Vũ sẽ nhập học một trường Đại học ở Mỹ vì được tuyển thẳng nhưng tình hình dịch bệnh ở Mỹ vượt khỏi tầm kiểm soát của chính quyền, anh cả sốt ruột, ngay lập tức đưa Kha Vũ trở về và chuyển hồ sơ nhập học vào khoa thương mại của S đại. Trước mắt là học hai năm ở S đại, 2 năm sau nếu khả quan sẽ quay lại Mỹ, cuối cùng có bằng tốt nghiệp kép, sợ gì không làm.
Văn phòng làm thủ tục nhập học có chút khó tìm. Đến được tòa nhà cũ kỹ sau cây bạch quả, Châu Kha Vũ nâng cặp mắt kính lên đọc bảng hiệu để chắc chắn mình đã đến đúng nơi cần đến. Chớp mắt một cái, trước mặt cậu xuất hiện một bóng người cao cao chắn đường.
Cậu bạn trước mặt diện một thân all-black, T-shirt đen đi cùng với áo khoác dài màu đen bên ngoài, dường như cậu bạn này không thấy nóng nực, còn mặc quần tây đen dài tôn lên cặp chân dài thẳng tắp, nhìn từ xa có cảm giác là một người vô cùng gầy. Mắc cười nhất là, người này trước và sau đeo hai chiếc guitar, phải nghiêng đầu nhìn mọi thứ, mặt thì bị che lại bởi tóc mái hơi dài cùng chiếc khẩu trang. Châu Kha Vũ không thể nhìn rõ mặt của cậu bạn này nhưng nước da của cậu ấy trắng đến chói mắt.
Châu Kha Vũ cao gần 1m9. Thật lòng mà nói hiếm có ai dễ dàng lọt vào tầm nhìn của cậu như thế. Vậy mà không hiểu sao cậu lại có cảm giác người trước mặt rất ưa nhìn, đứng trong đám đông hẳn là sẽ rất nổi bật, nhưng vẫn thấp hơn cậu khoảng 3-4cm.
Vô tình nhìn người ta suốt từ nãy đến giờ, Châu Kha Vũ mới sực tỉnh, nhìn đống hành lý trên tay và dáng đi khệ nệ của cậu ấy, không biết mình có nên bước tới giúp một tay hay không. Nào ngờ người trước mặt lại cầm điện thoại hét vào trong đó: “Trương Đằng, anh đang ở đâu? Nguyên Nguyên ca đã đi lết từ cổng vào tới văn phòng quản sinh mà vẫn chưa thấy cái mặt của anh!! Đợi đó, Nguyên ca làm thủ tục xong lập tức tới xử đẹp anh!”
Nghe thấy khẩu âm Đông Bắc nặng như thế, Châu Kha Vũ không thể nhịn được mà bật cười, trong đầu nghĩ thầm người kia nhìn tưởng là soái ca lạnh lùng vậy mà mở miệng ra lại chọc người khác cười đến thế. Nhưng mà Châu Kha Vũ rất nhiều năm chưa về nước, mọi thứ xung quanh vẫn còn lạ lẫm, nghĩ một lúc cũng không chủ động tiến tới giúp người kia.
Thủ tục đăng ký nhập học rất thuận lợi, người nhập học trễ cùng Châu Kha Vũ chính là cậu bạn đồ đen giọng Đông Bắc kia. Trên bàn có tệp hồ sơ cá nhân của đối phương, Châu Kha Vũ không nhớ kỹ tên nhưng đọc được cậu ấy học khoa m nhạc, chuyên ngành chắc là liên quan đến guitar. Đại loại là người ta học ở khoa chẳng liên quan gì đến cậu.
“Hey man!” Đứng chờ ở trước cửa ký túc xá, vừa thấy người là Oscar liền đưa một ly americano đá lạnh cho Châu Kha Vũ. Thở ra một hơi, rồi lấy khăn giấy lau mồ hôi, vẫn là một dáng vẻ đặc biệt chói mắt. Châu Kha Vũ đại soái ca đột nhiên quyết định về nước, hai năm không gặp đã cao hơn rất nhiều. Mấy năm trước vẫn là học sinh trung học đam mê sưu tầm sneakers bản giới hạn, hiện tại lại thích dùng mắt kính làm trang sức, một bộ dáng văn nhã bại hoại tinh anh xã hội.
Phòng của Kha Vũ ở tầng hai, với một phòng khách, hai phòng ngủ. Phòng khách hơi nhỏ, hai phòng ngủ đối diện nhau, hướng ra hướng nam, ngoài cửa sổ là rừng cây bạch quả. Đây vốn là ký túc xá của nghiên cứu sinh nhưng chưa có ai chuyển vào, anh trai cậu tốn thêm ít tiền, tìm vài mối quan hệ, cùng tờ đơn với rất nhiều lý do khẩn thiết do cậu viết, mới được phê chuẩn vào ở. Trách cậu ngủ nông, sợ tiếng ồn, lại được cả nỗi sợ giường tầng.
“Châu Đan, tiệc chào đón cậu sắp tới có mấy người này đó!” Oscar chụp một tấm ảnh nhóm bạn bọn họ. Có Hồ Diệp Thao, Ngô Vũ Hằng, cả anh bạn Santa người Nhật cùng một đám hồ bằng cẩu hữu. Màn “Party chào đón Châu Daniel về nước, gieo họa nhân gian” bắt đầu.
Châu Kha Vũ rất hài lòng với phòng mới của mình, “Tối nay tôi mời mọi người ăn cơm, quán tùy ý mọi người nhé.”
“Được thôi, Hồ Diệp Thao hôm qua đã chọn xong chỗ rồi, nói muốn ăn cho cậu sạt nghiệp.” Oscar phủi phủi ghế sofa, không có một hạt bụi nào, lúc đó cái tên mắc bệnh sạch sẽ này mới ngồi xuống thoải mái, vắt chéo chân rồi ngẩng đầu hỏi, “Sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện bên đó rồi chứ hả?”
“Sắp xếp cái gì?” Châu Kha Vũ vẫn luôn từ tốn chậm rãi nói chuyện.
“Bố mẹ cậu còn ở bên kia đúng không? Rồi bạn gái cũ, bạn trai cũ, hồi trước lúc cậu đi sang Mỹ chẳng phải cũng xảy ra ẩu đả trong hội người yêu cũ à?”
Châu Kha Vũ mặt không đổi, mắt nhìn Oscar, phi thường bình tĩnh, “Vương Chính Hùng…”
“Cậu con mẹ nó..”
“Màu tóc của cậu, cùng eyeliner và cái màu mắt này, thật sự là sinh viên nghệ thuật cũng không màu mè như cậu. Xấu đau đớn.”
“Đm!” Oscar thầm nghĩ, làm như cậu đánh kem nền giỏi lắm.
Châu Kha Vũ thích thú nhìn Oscar xù lông, nhếch miệng cười một tiếng, “Làm gì có bạn gái bạn trai cũ nào, chính là muốn về nước thôi. Bên kia tình hình dịch bệnh nghiêm trọng, cả ngày chỉ có ở nhà rồi lên lớp, thức ăn chỉ có thể gọi pizza, không bằng về nước sinh hoạt cho thoải mái…”
“Cũng đúng… À mà, cái phòng này của cậu, bạn cùng phòng là ai thế?”
Châu Kha Vũ lấy đồ ra khỏi vali, phòng khách nhỏ sớm chìm trong đống quần áo màu đen, trắng và xám. “Chưa nghe thấy gì, mà cũng có thể là không có. Nghe nói năm nay nghiên cứu sinh ít, cái phòng này giá thuê cũng không rẻ, hay là cậu chuyển vào ở cùng tôi? Cũng còn dư một phòng ngủ.”
Không đợi Oscar trả lời, Châu Kha Vũ nói tiếp, “À quên, tôi bây giờ nào còn là ưu tiên hàng đầu của cậu. Vậy thôi anh đây sẽ một mình hưởng thụ không gian này!”
Oscar cầm quần áo bên cạnh lên ném vào người cậu, tên nhóc này lúc nào cũng lanh miệng nói mấy lời thiếu đánh.
Có điều anh chàng đẹp trai họ Châu chưa kịp đắc ý quá hai giây, cửa phòng liền bị phá mở, không điêu, thật sự là bị phá cửa.
Cả hai ngẩng đầu ra nhìn cùng lúc, một người áo sơ mi hoa hòe khệ nệ xách chiếc guitar được bọc kỹ càng, hùng hùng hổ hổ xông vào, thở hồng hộc, phàn nàn với người phía sau, “Cái thứ đồ chơi này của cậu tại sao nặng như vậy?”
“Haha, biến thành đá tảng đè chết anh luôn đi. Thế anh nghĩ lực tay bất bại của anh Nguyên luyện tập thế nào?”
Cái giọng nói này quen thuộc quá rồi, Châu Kha Vũ nhớ đến buổi sáng.
“Má nó, Trương Gia Nguyên, vận khí gì đây hả? Vì cái gì tôi phải ở phòng bốn người, cậu lại có thể ở căn phòng thoải mái thế này? Phó Tư Siêu nói đêm nay tới phá phòng của cậu!”
Tám mắt đối nhau, hóa ra có người trong phòng trước rồi, khung cảnh hiện tại có hơi ngượng ngùng.
Trương Đằng và người bạn kiêm bạn cùng phòng mới, đã đem hết đồ đặt vào trong phòng khách. Tóc xanh khá quen, Trương Đằng bỏ đàn xuống, lên tiếng chào, “Cậu là… Oscar ban Quốc tế? Khoa thương mại?
Oscar gật đầu, còn chưa hiểu tình huống gì đang xảy ra, Châu Kha Vũ tên nhóc này không phải vừa bảo mình không có bạn cùng phòng sao? Thật có lỗi, Oscar không biết phải đối diện với hai người này thế nào, “Cậu là?”
“A, tôi là Trương Đằng, năm hai khoa Âm nhạc, chuyên ngành thanh nhạc. Còn tên nhóc kia là tân sinh viên, cậu ta suýt bỏ học để đi lập ban nhạc. Thằng nhóc lãng tử này vì trong nhà có việc nên đến báo danh trễ. Để tôi giới thiệu, cậu ấy là Trương Gia Nguyên, chơi guitar chuyên nghiệp, khá nổi trên mạng xã hội, có cả hội người hâm mộ nữa.” Trương Đằng là một người nói nhiều, không có gì là ngại người mới quen, nhưng cũng không phải là giọng điệu khoe khoang.
“Cái gì mà người nổi tiếng trên mạng xã hội! Anh đây là nhạc sĩ!” Trương Gia Nguyên cởi áo khoác, gỡ khẩu trang, mặt mũi đầy mồ hôi, một bên thở một bên ngắm nhìn bốn phía dường như muốn kiếm nước uống.
“Đã bảo em đừng có mặc nhiều như vậy, nguyên người toàn màu đen trông không khác gì côn đồ, quần đùi sao biển đâu?”
“Vali chứa không nổi, nên phải mặc lên người!”
“Trương Gia Nguyên, phòng bên trái mới hơn một chút, sao em không chọn phòng này? Thật sự đau lòng cho bạn cùng phòng của em, căn phòng đẹp thế này, tương lai chắc chắn bị em làm loạn hết cả lên!”
Trương Gia Nguyên cùng Trương Đằng tự tạo kết giới riêng hai người, hấp tấp đi vào một phòng ngủ, qua loa chào hỏi Châu Kha Vũ. Oscar mặt hớn hở như xem kịch hay, nhìn Châu Kha Vũ nở nụ cười cảm thông, nghĩ thầm, bạn cùng phòng này của Kha Vũ có khi bị xếp nhầm rồi. Khoa âm nhạc và khoa thương mại thế mà lại chung phòng kí túc.
“Châu Đan, bạn cùng phòng này của cậu đúng là nổi tiếng nha, trên mạng có clip cậu ta độc diễn guitar, được mấy nghìn like.” Oscar hứng thú lướt lướt clip mới nhất, giơ điện thoại lên cho Châu Kha Vũ xem.
Châu Kha Vũ không có hứng xem, phòng ngủ đối diện đã đóng cửa, trong phòng chỉ toàn là tiếng cãi nhau, chưa đầy một tiếng, bạn cùng phòng sẽ đập tấm ngăn tủ quần áo xuống, ầm một tiếng, như thể sắp sập nhà đến nơi. Châu Kha Vũ nghĩ rằng tướng mạo khí chất này nhìn thế nào cũng thấy trong trẻo, lạnh lùng, đẹp trai không màng khói lửa nhân gian, đáng tiếc khẩu âm và lực phá hoại này khiến cho một xíu khí chất cũng không còn.
Sự thật thường hay ngược lại như vậy đấy, người làm nhạc thường không quá chỉn chu, cùng với cậu, giống như người đứng trong hai vòng tròn luẩn quẩn.
Châu Kha Vũ dọn hết đồ vào phòng ngủ, không đem phòng khách chiếm làm của riêng nữa. Tuy bạn cùng phòng mới có vẻ không thích hợp nhưng dù sao cậu cũng là người hòa đồng, ai cũng có thể hài hòa sống cùng. Dọn dẹp xong cũng không còn cách giờ ăn tối bao lâu, Hồ Diệp Thao chọn quán thịt bò gần trường, Santa có thể ăn được, xem ra lần này đám anh em của cậu thật sự không khách khí.
“Đi thôi, xong rồi.” Châu Kha Vũ thay một chiếc hoodie màu đen, ban đêm nhiệt độ sẽ thấp hơn một tí. Thuận tiện cầm theo thẻ đen, nhét vào túi áo.
“Mất đi đâu được.” Oscar trêu đùa nói.
Lúc này, phòng đối diện mở cửa, một cái đầu nhỏ ló ra hỏi han, “Này, thêm wechat được không?”
Châu Kha Vũ gật gật đầu, lấy điện thoại ra, chờ Trương Gia Nguyên quét mã QR, thêm bạn thành công rồi nhanh chóng xoay người rời khỏi phòng.
Châu Kha Vũ cùng Oscar tới nơi thì mọi người cũng đã đến đông đủ. Châu Kha Vũ không phải là người biết khuất động không khí, nói chuyện không nhanh không chậm, còn thường xuyên kể chuyện cười nhạt, điểm cười của cậu rất khó hiểu, người bình thường không nắm bắt được. Lần tụ họp với đám bạn này giống như cuộc họp của Liên Hiệp Quốc, không biết vì cơ duyên gì mà quen biết rồi trở thành bạn tốt của nhau. Thế nên trên bàn ăn lúc này, tiếng Trung, Nhật, Thái, Anh liên tục đổi qua đổi lại, đúng sinh viên ban Quốc tế danh xứng với thực, kể đủ thứ văn hóa phong tục, kinh nghiệm sống. Châu Kha Vũ mới vào trường, là tân sinh viên năm nhất, cũng nhỏ tuổi nhất, bữa ăn hôm nay cũng ngay lập tức làm quen hết.
Uống cạn hai bình rượu, Hồ Diệp Thao vẫn còn thuyết phục Châu Kha Vũ tham gia câu lạc bộ kịch, “Châu Đan, tài năng của cậu mà không tham gia đóng góp cho câu lạc bộ nào thì quả thật là vô cùng phí phạm tài năng trời ban!”
Châu Kha Vũ lắc đầu cười cười, “Em không có hứng thú!”
“Vậy cậu thích cái gì? Oscar nói cũng chưa từng thấy cậu có hứng thú làm cái gì cả. Cậu cứ nói đi, cậu thích cái gì anh sẽ lập câu lạc bộ để cậu tham gia. Hôm nay có nhiều nữ sinh hỏi dò anh về câu rồi, Châu Đan, cậu chính là gương mặt đại diện mới toanh cho khoa chúng ta đó!”
“Không cần, không cần, nếu vậy chi bằng để em tìm Santa tham gia câu lạc bộ nhảy.” Châu Kha Vũ choàng tay qua vai Santa nói, thật ra thì cậu không có suy nghĩ sẽ tham gia câu lạc bộ nào cả, cậu không phải là kiểu người nhiệt tình với những thứ thế này, “Em chỉ muốn tập trung học chăm chỉ rồi kiếm một công việc lương cao ở phố Wall! Mời bạn học Hồ Diệp Thao cứ làm phiền bạn học Oscar là được, đừng lôi kéo làm ảnh hưởng đến thành tích học tập của tân sinh viên năm nhất là em đây.”
Câu nói trên thành công khiến hai cặp mắt khinh người nhìn cậu. Câu chuyện dừng lại ở đó, cả bọn lại chén chú chén anh, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, Châu Kha Vũ uống nhiều mà ăn không bao nhiêu, lơ đãng cầm điện thoại lên lướt. Phần mềm phá tường lửa không được tốt lắm, tắt mở vài lần mới mở Instagram lên được, bạn học nữ bên Mỹ vẫn chia sẻ các loại ảnh phô bày đường cong, từ phong cách tới dáng người hoàn toàn không phải gu của cậu. Arthur, tên công tử nhà giàu nhát cáy thích khoe của và đi bar, thời gian cách ly xã hội cũng không yên ổn một chỗ. Những người này mấy tháng không gặp, bây giờ nhìn thấy đã có chút lạ lẫm.
Cậu không nhớ ai, trừ anh hàng xóm người Anh da trắng, không biết dạo này đã béo lên chưa hay vẫn gầy. Những người giống cậu, vừa đi vừa nghỉ, bất tri bất giác đã dừng chân tại nhiều thành thị khác nhau, theo học tại nhiều trường khác nhau, đều không lưu luyến những nơi từng đi qua, những người từng bên cạnh. Vì cậu biết, cậu không thuộc về nơi đó, cũng không có ai ở nơi đó thuộc về cậu.
Bữa tiệc tàn cũng là lúc Châu Kha Vũ nhìn thấy thông báo bạn mới của wechat.
Nguyên Không Tầm Thường.
Quên đồng ý kết bạn với người ta rồi, Châu Kha Vũ nghĩ đến bạn cùng phòng mới, thở dài.
➤ Truyện được dịch bởi TTH @bkln.yzl, Minn @yzlyyds và @thenomeanlemon
➤ Truyện được đăng tải tại:
• Facebook bkln.yzl
• Wattpad yzlyyds: https://tinyurl.com/y4z35bbb
• WordPress của thenomeanlemon
➤ Cover designer: Huhu
➤ Cre pic: Radian·弧度制
Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng KHÔNG RE-UP‼️